TUỔI BIẾT BUỒN
SỐ ANH KHÔNG LÀM QUAN CŨNG LÀM THẦYEm quen V được 2 năm rồi. Hai đứa thề thốt đủ mọi thứ. V yêu em lắm, nhưng càng ngày tình yêu của hai đứa càng giảm cường độ. Số là như vầy. Hai đứa cùng học chung một trường. Sau giờ học, V thường đi chơi; nếu không, về nhà nằm chèo queo ngủ. Em đề nghị V đi làm để có đồng ra đồng vào. V trả lời không thích. Đi làm có $4.25/giờ, ai mà them. V còn cù nhầy lý luận: từ trước đến giờ lúc hết tiền sẽ tự nhiên có người mang tiền tới cho. V nói đã đi coi bói rồi, số V không làm quan cũng làm thầy. Nghe V nói mà em phát rầu. Vì nếu V học giỏi đã đành, đằng này học thì dốt, drop hết khóa này tới khóa khác. Em mới yêu lần đầu nên không biết có phải người con trai nào cũng giống V hay không? Nhiều lần em quyết địng chia tay thì V lại nài nỉ ở lại, trông có vẻ tội nghiệp lắm. Rồi sau đó, đâu lại vào đó. Vũ nghĩ em nên đi hay ở lại?
Người em buồn rầu, TXĐáp: Người em buồn rầu ở tiểu bang cao bồi miền TX thân mến,
Đừng có than trách ai cả. Rầu hay vui bởi tại em cho phép V mang những buồn phiền vào đời sống tình cảm của em. Lệ Vũ nói thẳng em đừng buồn nghe: you are dating a loser! Đã lười, học dốt (đúng y như lời em tả trong thư đấy nhé) chỉ còn tin vào tướng số để sống, em mà lấy hắn về làm chồng em thì sẽ có hai cách:
- Em sẽ đi còng lưng, è cổ ra nuôi hắn.
- Hai đứa sẽ đứng xếp hang tại sở Welfare ngay sau ngày cưới, rồi tháng tháng sống nhờ vào tiền trợ cấp chính phủ phát thí cho! Nói em nghe, uđ5ng phải cái loại chàng “nằm há miệng chờ sung rụng”, phải tìm cách tránh cho xa. Thân hắn một mình còn lo chưa xong, nghĩ gì đến chuyện đi làm nuôi vợ, nuôi con?
Những thứ cù nhầy như vậy mình không nói chuyện, đối thoại được. Bài học thiết thực nhá: cần để cho đời và những người như em dạy cho vài lần may ra họ mới sáng mắt ra được.
Giờ muốn yêu đời, trở nên vui lại, người em buồn rầu đưa ra điều kiện tối hậu, trong thời gian 2-3 tháng bắt anh ta phải chỉnh đốn cuộc sống, việc học đàng hoàng thì tiếp tục. Ngược lại, nếu anh ta không có thiện chí tiến lên vẫn ngồi chờ vào tướng số và những món tiền của người khác đưa đến, người em buồn rầu nên cắt đứt, cho anh ta đi tàu suốt luôn đi. Trừ khi hóa dại, ở đời chẳng có ai điên dại đi buộc một cục nợ vào mình để rồi suốt đời than rầu với khổ. Lệ Vũ cầu xin em đủ can đảm, nghị lực dứt đi được “cục nợ đời” đã và đang làm em rầu bấy lâu nay. Chúc em sớm sớm tìm được niềm vui cho mình.
Thân mến,
Lệ Vũ___________________________________________________________________