Cười Với Chúa 10-2007

mc

HÃY LUI RA
Một cha trẻ mới ra trường và giảng bài đầu tiên vào lễ sáng Chúa nhật để khai khẩu. Cha hơi run. Bước lên bục giảng, mọi sự xuôi chảy được chừng 5 phút thì đầu óc cha “đứt mạch”, không còn nhớ chút nào về điểm kế tiếp. Một thoáng bối rối. Cha nhớ lại lúc còn trong chủng viện được dạy rằng: nếu rơi vào trường hợp như thế thì phải lập lại ý tưởng vừa nói. Giáo sư xác quyết làm như thế sẽ giúp nhớ được ý tưởng tiếp theo. Cha áp dụng ngay.
-           “Hãy lui ra hỡi Sa tan!”. Cha nói lại ý tưởng vừa mới trình bày... vẫn không nhớ ra điều gì sau đó.
-           “Hãy lui ra, hỡi Sa tan!” Cha lập lại, nhưng vẫn chưa nhớ ra.
-           “Hãy cút đi, hỡi Sa tan!” Cha vừa nói vừa ra điệu bộ, khoát tay rất mạnh, mạnh đến nỗi bị mất thăng bằng, va phải bình bông gần đó làm nó đổ xuống một cụ già ngồi hàng ghế đầu.
Bối rối cha cúi xuống xin lỗi. Nhưng ông cụ nói:
- “Lỗi là của tôi... Cha bảo tôi lui ra tới lần thứ 3 rồi mà tôi cứ chần chừ.”

CHỪNG NÀO ĐÈN XANH
Bà nội dẫn cháu vào nhà thờ, cắt nghĩa cho cháu những hình ảnh cùng đồ vật thờ phượng. Lúc đầu cháu bé còn tò mò thích thú nghe bà và nhìn xem các vật dụng. Sau mười phút, bé bắt đầu chán. Bé chỉ lên ngọn đèn chầu mầu đỏ và hỏi bà:
- Bà ơi, bao giờ đèn đổi sang mầu xanh ?
Bà ngơ ngác:
- Sao cháu lại hỏi thế ?
- Mình đứng đây lâu quá rồi. Phải đổi qua màu xanh để mình còn đi về nhà chứ!
Bà: !!?

CHÁU CÒN BÉ
Sơ giảng cho Bé nghe truyện Evà được Chúa dựng nên từ xương sườn của ông Adong và cho làm bạn với ông; Evà ăn trái cấm, rồi đưa cho Adong cùng ăn; thiên thần đã đuổi cả hai ra khỏi vườn địa đàng. Mấy hôm sau bé trượt ngã ở sân trường bị sưng đau nơi ngực.
Bác sĩ vào khám bệnh hỏi:
- Cháu đau chỗ nào chỉ cho bác sĩ xem nhé?
Bé rên rỉ chỉ vào chỗ đau ở vùng xương sườn và mếu máo nói:
- Bác sĩ có lấy xương của cháu thì làm ra con trai, chứ đừng làm ra con gái nhé!

****************************************