THƠ KHÔNG VỀ

Xuân Ly Băng

tgKhông buồn mà cũng không vui
Lơ lơ lững lững trong người bâng khuâng
Gieo thơ chẳng lựa được vần
Đàn lòng bật tiếng tần ngần chẳng ra
Hết cầm bút lại ném xa
Hay nàng thơ đã phụ ta mất rồi
Đứng lên vô vị lại ngồi
Ngồi nghe chan chán lại rời chân đi
Nao nao chẳng nói năng gì
Gió hờ hững gió chiều đi lạnh chiều
Cỏ hoa tẻ nhạt xa kiêu
Trời cao thanh vắng như chiều tha ma
Ô hay ta vẫn là ta
Mà hôm nay đã hoá ra người nào
Mất hồn như kẻ chiêm bao
Đi ra chán ngắt đi vào lạt tênh
Một mình vặn ngọn đèn xanh
Biết chăng mình có với mình đây không
Tường vôi trắng ý lạnh lùng
Bức tranh Chúa cũng dửng dưng mới kỳ
Đồng hồ tích tắc lầm lỳ
Ô thời gian cũng còn đi đấy à
Âm thanh như một bóng ma
Khi gần rờn rợn khi xa mơ hồ
Sách nằm từng dãy ngẩn ngơ
Bâng khuâng nhìn bóng người thơ bàng hoàng
Bút ngồi trong lọ ngổn ngang
Lạnh lùng cười một anh chàng vô duyên
Ngồi ngồi đứng đứng như điên
Mà trang giấy vẫn nằm yên đợi chờ
Song ngoài tiếng gió vẩn vơ
Không buồn mà chán là thơ không về.

**************