NHỚ MÙA GIÁNG SINH XƯA
Tiếng chuông thánh thót ngân vang
Qùy bên Hang Đá mơ màng nhớ Quê
No- el năm ấy vui ghê !
Chúng mình đi Lễ quên về ... mẹ mong
Bên anh em khóc lệ đong
“Yêu anh !” em nói thật lòng với anh
Nhìn em đôi mắt long lanh
Tình yêu chớm nở chẳng đành xa nhau
Thời gian sao nỡ qua mau
Để cho đôi trẻ tâm đầu trao duyên
Biết rằng : thành sự tại Thiên
Chúng con ao ước nên duyên vợ chồng
Tình con quả đã hạnh thông
Giáng Sinh năm kế Phụng Rồng đẹp đôi
Thời gian thấm thoát lặng trôi
Tha phương xứ lạ đơn côi nhớ nhà
No - el con vẫn hát ca
Vinh danh Thiên Chúa sinh ra bần hàn
Chúa thương Chúa xuống trần gian
Ban muôn Ơn Phước chứa chan tâm hồn
Chúng con nay đã thành hôn
Gia đình êm ấm cháu con đầy nhà
Làm sao quên được chuyện xa ?
Giáng Sinh năm đó ... quả là Hồng Ân !
Nguyễn-Phương-Lan