Cười Với Chúa 11-2007

mc

SAI MỤC TIÊU
Tí và Tèo rủ nhau đi chơi golf. Tí đánh trước. Sau cú quất đầu tiên, banh của Tí rơi xuống vũng nước. Không kiềm được sự bực mình, Tí buộc miệng:
- “Tiên sư nó, đánh trật mất rồi!”
Bầu trời kéo mây. Tèo thấy vậy liền bảo:
- “Nè, không được chửi thề nghe chưa.”
Tí đặt banh đánh lần thứ hai. Nhưng cũng không hơn lần đầu, banh rơi vào đám cây um tùm.
- “Tiên sư nó, lại trật nữa rồi!”
Lập tức bầu trời tối đen, mây vần vũ như sắp có giông.
- “Nè, không sợ trời đánh cho hả. Giữ mồm giữ miệng nghe chưa,” Tèo nhắc nhở.
Lần thứ ba, Tí đặt banh và đánh mạnh. Lần này banh lại rơi vào đống cát, cách xa lỗ đến vài chục thước.
- Tiên sư nó, đánh trật mất tiêu nữa rồi!
Ngay sau lời của Tí, một tiếng sét kinh hoàng vang lên. Tèo ngã vật xuống, mình cháy đen thui. Từ trên trời vọng lên tiếng nói của thiên lôi:
- Tiên sư nó, đánh trật mất rồi!
Tí: ?!

MỘT TUẦN DÀI
Trong một lớp Thánh kinh kia, vị giáo sư hỏi các học viên: “Làm người, chẳng ai thoát được cái chết. Nếu như anh chị em biết được chỉ còn một tuần nữa là tận thế hoặc mình sẽ chết, anh chị em sẽ làm gì?”
Một học viên giơ tay phát biểu:
- “Tôi sẽ tận dụng những ngày còn lại để hy sinh phục vụ, làm thật nhiều công ích cho giáo hội và xã hội.”
- “Được lắm. Đó là những việc tốt,” giáo sư nhận xét.
- “Tôi sẽ về nhà và hết lòng yêu thương vợ con, bạn bè, hàng xóm,” người thứ hai phát biểu.
- “Ồ, đó là điều tốt và nên làm,” giáo sư và cả lớp đồng thuận.
- “Tôi sẽ dọn đến ở nhà mẹ vợ,” người thứ ba trả lời.
- “Ủa, tại sao? Để làm gì?” nhiều người thắc mắc.
- “À, để được sống một tuần... daaài nhất trong đời.

CHA CHÁNH XỨ
Cha chánh xứ trông coi một giáo xứ lớn. Để thuận tiện trong việc tiếp giáo dân, cha cho treo trước cửa tấm bảng thông báo. Hôm nào ở nhà thì cha treo bảng “CHA CHÁNH XỨ CÓ NHÀ”. Buổi trưa thì cha treo hàng chữ “CHA CHÁNH XỨ NGỦ TRƯA”. Hôm nào đi khỏi thì cha treo tấm bảng “CHA CHÁNH XỨ ĐI VẮNG”. 
 Một hôm Đức Giám mục tình cờ ghé thăm lúc cha đang đi xức dầu kẻ liệt. Đức Cha đến trước cửa nhà xứ và thấy tấm bảng bị rơi mất chữ “H”, chỉ còn “CHA CHÁN XỨ ĐI VẮNG”.

*******************