Thơ: MÒN MỎI
Mây nước lạnh lùng,
Sông núi bâng khuâng!
Gió than niềm gió,
Trăng khóc ý trăng!
Xion vàng võ,
Mòn mõi chờ mong!
Đồi Ly băng nhớ,
Hận ngập tràn lòng!
Gia-liêm vạn thuở
Xương núi máu sông!Lòng Du-dêu hoang vu hơn cỏ dại,
Trời Du-dêu sầu hơn sầu quan tá!
Mắt Du-dêu thảm hơn nhạc chinh phu…
Ôi Du-dêu là hiện thân tang chế
Là cô liêu lạnh lùng, là hoang phế!
Biết nói chi hỡi đất nước một thời!
Biết nói chi! Đô thành cũ của ta ơi!Ngày đêm năm tháng,
Dòng thời gian trôi!
Nghe chăng ai oán,
Tràn chảy muôn môi!Ước mong quá lắm Trời ơi!
Cho Sương Sa Xuống ruộng đời hoang liêu
Chấp tay vái đám Mây Chiều
Sa Người Công Chính là điều tâm tư!
Sầu tâm tư đã chín rồi chưa hái,
Rừng thời gian bạc tóc đứng mênh mông…
Xion ơi, lệ chảy mãi trong lòng,
Biết bao giờ Vua ngươi mới đến?Xuân Ly Băng
____________________________________________________________________