Thơ: THƯƠNG GIÁNG SINH XƯA
Thời gian thắm thoát thoi đưa,
Bồi hồi nhớ Giáng Sinh xưa năm nào.
Thuở thơ ấu con, người không đạo.
Chẳng hiểu gì về Chúa Ngôi cao.
Nhưng lòng vẫn cứ nôn nao
Giáng Sinh cảm thấy xiết bao vui mừng.
Thích không khí tưng bừng, rộn rã,
Khắp nhà thờ rực rỡ đèn hoa.
Rụt rè con đến lân la
Gần bên hang đá thiết tha ngắm nhìn.
Con yêu Chúa Giêsu trong máng cỏ.
Khuôn mặt Ngài rạng rỡ dễ thương.
Đẹp thay Đức Mẹ Nữ Vương
Quỳ bên Thánh Cả mến thương dịu dàng.
Tai nghe tiếng thánh ca thanh thót,
Mắt dõi nhìn hoạt cảnh Giáng Sinh
Trong con rộn rã bao tình
Dường như cảm nhận thấy tình Chúa thương
Niềm vui cứ vấn vương dào dạt
Con quyết lòng nán lại hồi lâu
Để xem Thánh Lễ từ đầu
Bàng hoàng thấy cảnh nhiệm mầu xảy ra.
Trong chén thánh có bao phép lạ
Muôn “kẹo đường trắng” mãi tuôn ra
Hàng hàng, lớp lớp ngươi ta
Hân hoan lãnh nhận qua cha nhân từ
Trong trí óc ngây thơ nhỏ bé
Con ước gì được thế Chúa ơi
Được lên rước lễ như người
Được ăn kẹo Thánh từ Trời ban cho.
* * *
Con nay đã thoả niềm mơ ước,
Mỗi ngày hằng rước lễ thiêng liêng
Được nguồn hạnh phúc vô biên
Làm con của Chúa thiêng liêng nhân từ
Nay nữa đời làm thân viễn xứ
Vẫn thương hoài Mùa Giáng sinh xưa,
Lần đầu tiên, chỉ ước mơ
Một đời con được hưởng nhờ ơn Cha.Kim Cúc
____________________________________________________________________