Truyện Ngắn: NHỮNG CÂU CHUYỆN MÙA ĐÔNG

I. SÙNG KÍNH ĐỨC CHÚA GIÊSU HÀI ĐỒNG

ngTại làng Gallinaro (Bắc Ý), vào mùa hạ 1947, vài ngày trước khi xưng tội và rước lễ lần đầu, bé Giuseppina Norcia - 7 tuổi - chơi một mình trước nhà. Mẹ bé và hai người bạn đang ở trong bếp làm bánh chuẩn bị mừng lễ bé.
Bỗng chốc bé trông thấy một cụm mây trắng và sáng láng xuất hiện trên trời. Cụm mây từ từ bay xuống. Trên cụm mây có hài nhi tuyệt đẹp nằm ngủ. Đó là Hài Nhi GIÊSU! Cụm mây ngừng lại cách bé Giuseppina một thước. Đức Chúa GIÊSU Hài Đồng mở đôi mắt dịu hiền đăm đăm nhìn bé và mĩm cười với bé.
Xúc động trước cảnh tượng, bé định giơ tay chạm đến đôi chân bé nhỏ của Hài Nhi, hôn lên đôi mắt Hài Nhi và ôm lấy Hài Nhi, nhưng đôi tay bé không thể nào vươn tới Hài Nhi!
Thấy thế, bé Giuseppina liền gọi mẹ ra để ẵm lấy Chúa Hài Nhi. Nghe tiếng kêu, bà Antoniella chạy ra ngay cùng với hai bà bạn. Nhưng cùng lúc đó, Đức Chúa GIÊSU Hài Đồng biến mất.. Bé tiếp tục nhìn lên trời với hy vọng lại được trông thấy Chúa Hài Đồng.. Nhưng vô hiệu!
Nụ cười của Chúa Hài Nhi ghi đậm trong tâm hồn thơ trẻ của bé Giuseppina. Bé luôn nuôi niềm hy vọng sẽ có ngày Chúa Hài Đồng trở lại và mĩm cười với bé. Bé thường lập đi lập lại lời nguyện:
- Con yêu Chúa, lạy Đức Chúa GIÊSU, con yêu Chúa nhiều lắm. Con phó thác mình con cho Chúa, xin Chúa đừng bỏ con một mình. Xin Chúa hãy làm nơi con điều gì đẹp lòng Chúa: Xin cho thánh ý Chúa nên trọn!
Từ đó bé Giuseppina năng tham dự Thánh Lễ và rước Mình Thánh Chúa để được kết hợp mật thiết với Đức Chúa GIÊSU. Bé luôn luôn cảm thấy được Chúa che chở và giữ gìn trong Trái Tim Chúa.
Năm 18 tuổi, Giuseppina lập gia đình với Umberto Lombardi, một tín hữu Công Giáo hiền lành đạo đức. Hai vợ chồng sinh hạ hai người con. Sau 12 năm chung sống hạnh phúc, ông Umberto bỗng đột ngột qua đời để lại niềm thương tiếc vô bờ cho ba mẹ con bà Giuseppina.
Năm 1974, bà Giuseppina ngã bệnh nặng. Vào lúc 14 giờ 30 phút ngày 15-5, trong khi đang tha thiết cầu nguyện, bà bỗng trông thấy luồng ánh sáng huy hoàng chiếu rực trọn căn phòng. Cùng lúc, bà trông thấy đứng cạnh giường là Đức Chúa GIÊSU, Đức Mẹ MARIA và Thánh Tổng Lãnh Thiên Thần Micae.
Kể sao xiết niềm vui bao la của bà Giuseppina được trông thấy Chúa, không phải là Chúa Hài Đồng nhưng là người trưởng thành. Cả Ba Đấng an ủi bà và chỉ vẽ cho bà cách thức cầu nguyện cũng như thúc giục người khác cầu nguyện và ủy thác cho bà sứ mệnh góp phần vào việc cứu rỗi các linh hồn..
Sau đó, Đức Chúa GIÊSU lại hiện ra và hứa sẽ chữa cho bà khỏi bệnh. Và bà khỏi bệnh thật.
Năm sau - 1975 - Đức Chúa GIÊSU và Đức Mẹ MARIA cho bà Giuseppina trông thấy thiên đàng và hỏa ngục, tức là hai thế giới hạnh phúc và khốn khổ của con người đời sau. Khi cho bà trông thấy hỏa ngục, Đức Mẹ MARIA nói:
- Con có thấy các người tội lỗi đi về đâu không? Vì thế xin con giúp Mẹ cứu các linh hồn khỏi rơi vào đó!
Rồi Đức Mẹ MARIA vừa giơ tràng chuỗi Mân Côi vừa nói với bà:
- Sau hai bí tích Giải Tội và Thánh Thể, thì không có phương thế nào hữu hiệu hơn tràng chuỗi Mân Côi. Con đã trông thấy là chúng ta đang phải chiến đấu với Satan. Vậy con hãy khuyên mọi người biết dùng thời giờ cho nên để làm vinh danh THIÊN CHÚA và cứu rỗi các linh hồn. Hãy cầu nguyện thật nhiều cho kẻ có tội được ăn năn trở lại. Tội nhân cũng là con cái của Mẹ. Tràng chuỗi Mân Côi là khí giới mạnh nhất để chiến thắng ma quỷ, để cứu các linh hồn, để thoát khỏi sự dữ và các cơn cám dỗ. Con nên hiểu rằng: đây là Trái Tim của Người Mẹ đau khổ vì con cái bị hư mất. Xin con hãy giúp Mẹ.
Đức Mẹ MARIA nói xong thì Đức Chúa GIÊSU phán:
- Các con đừng nhàm chán mỗi khi phải nhắc lại cho những ai đã quên và tiếp tục quên những lời Cha đã nói trong bữa tiệc sau cùng rằng: Này là Mình Thầy đã bị nộp và Máu Thầy đã đổ ra vì các con. Hãy đến với Thầy. Khi nào các con ăn Bánh và uống Rượu này các con sẽ hưởng nếm mùi vị Tình Yêu Thầy, THIÊN CHÚA của các con. Hãy tỉnh thức và yêu thương nhau như Thầy đã yêu các con. Hãy yêu người thân cận như chính các con và hãy tuân giữ 10 giới răn.
Nói xong, Đức Chúa GIÊSU cho các Thánh Thiên Thần hát hai câu sau cùng của kinh Lạy Cha:
- Xin Cha tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
Sau đó Đức Chúa GIÊSU lập đi lập lại ước muốn có một nhà nguyện nhỏ nơi chính Chúa Hài Đồng đã hiện ra với bé Giuseppina. Nhà nguyện như chiếc nôi cho Chúa Hài Đồng. Và nơi nhà nguyện nhỏ này, Chúa muốn người ta đến cầu nguyện để nhận lãnh các ơn lành không những cho phần hồn mà cho cả phần xác nữa..
Kể từ khi nhà nguyện được dựng nên tại làng Gallinaro, Đức Chúa GIÊSU đã giữ lời hứa. Ngài tuôn đổ muôn ơn lành hồn xác cho tất cả các tín hữu Công Giáo hành hương tuốn đến cầu nguyện nơi nhà nguyện nhỏ bé, Chiếc Nôi cho Đức Chúa GIÊSU Hài Đồng.

II. THOÁT CHẾT NHỜ TÌNH THƯƠNG VÀ ĐỨC TIN CỦA MẸ

Bé trai Erik của chúng tôi chào đời vào bình minh một ngày trời lạnh tháng 10 năm 1986. Bé rất dễ chịu và khỏe mạnh.
Nhưng rồi, đúng một tuần sau khi sinh ra, bé không thức giấc để bú sữa mẹ như thường lệ. Lúc thay tã cho con tôi thấy da bé đỏ lạ thường. Tôi gọi điện thoại hỏi thì bác sĩ trấn an: đó là hiện tượng vẫn xảy ra nơi trẻ sơ sinh.
Đêm ấy tôi nằm mơ thấy lửa bốc cháy nơi cửa ra vào. Giật mình thức giấc, tôi sờ vào bé Erik - nằm trong nôi cạnh giường - thấy người bé nóng như lửa. Tôi đánh thức chồng dậy và đo nhiệt: nhiệt lên đến 40 độ C.
Ngồi trên xe đưa con đến nhà thương, bé Erik nằm bất động trên đầu gối tôi. Hốt hoảng vì ý tưởng bé có thể chết trong vòng tay mình, tôi vừa lay bé vừa van nài:
- Thở đi con, thở đi con!
Trong phòng cấp cứu, cô y tá lấy máy đo áp huyết cho bé, nhưng chiếc kim nằm im tại chỗ. Cô ta lẩm bẩm:
- Chắc máy bị hư. Tôi đi lấy cái khác.
Chiếc kim của cả hai máy tiếp theo cũng đều nằm im. Thấy thế, chồng tôi khẩn khoản:
- Xin cô làm ơn đi gọi ngay bác sĩ đến cứu giúp!
Vài phút sau, bác sĩ đến, mang theo chiếc máy nhỏ đo nhịp đập của tim. Vừa đặt máy trên ngực bé, chiếc kim chỉ ngay số 278. Đây là con số gần như gấp đôi nhịp đập bình thường của bé sơ sinh.
Một nhóm gồm 3 nữ và 4 nam y tá chuyên việc cấp cứu tim, bước vào phòng. Đoàn người làm việc khẩn trương, nhưng bé Erik vẫn nhắm mắt ngủ yên.
Sau đó bé được chuyển sang phòng có trang bị đầy đủ máy móc về tim. Người ta gắn vào bé đủ thứ máy móc. Thân hình bé nhỏ của Erik như bị mất hút giữa rừng các sợi giây điện đủ loại, đủ cỡ. Các bác sĩ cho chúng tôi biết bé sẽ không sống được lâu, hoặc nếu có sống thì chỉ như loài thảo mộc, vô tri vô giác!
4 ngày đằng-đẵng trôi qua mà nhịp tim đập của bé vẫn chưa trở lại bình thường. Sang đến ngày thứ sáu, bé có vẽ khá hơn. Và sau một tuần thì hình như bé cố gắng tự thở một mình. Bác sĩ chữa trị chăm sóc bé tràn đầy hy vọng. Ông nói đùa với vợ chồng tôi:
- Bé Erik đang dành phần thắng. Rồi ông bà sẽ thấy, trong vòng 3 năm nữa, bé sẽ đá banh được!
Vào một buổi tối, tôi đang ngồi cạnh giường con thì cô y tá trực bước vào phòng. Erik đang say sưa ngủ. Cô y tá cúi xuống hôn trên trán Erik rồi quay sang nói với tôi:
- Trông bé có vẻ khỏe ra!
Tôi gật đầu đồng ý, nhưng thật ra trong lòng cảm thấy bồn chồn nôn nao. Tôi nói với cô y tá:
- Tôi xuống nhà nguyện một chút.
Bên ngoài trời mưa thật lớn. Tiếng mưa đập mạnh vào nhà nguyện. Ngồi nơi hàng ghế cuối cùng, tôi cố gắng cầm trí cầu nguyện. Trước mặt tôi là một người đàn ông. Ông ta úp mặt vào lòng hai bàn tay và lặng lẽ khóc. Tôi đã trông thấy ông trong phòng đợi trên lầu 6. Con gái ông lên 5 tuổi vừa được ghép tim. Ông quay lại và nở nụ cười với tôi qua hai hàng nước mắt.
Bỗng cửa nhà nguyện thình lình mở ra và một người đàn ông bước vào. Đó là Jim chồng tôi. Anh nói với tôi:
- Con chúng ta đang gặp hiểm nguy. Các bác sĩ muốn nói chuyện với mình.
Khi chúng tôi bước vào phòng, bác sĩ nhẹ nhàng nói:
- Tim bé Erik ngừng đập từ 30 phút qua. Chúng tôi dùng đủ mọi phương cách, nhưng vẫn chưa có kết quả. Tôi rất lấy làm tiếc!
Chúng tôi hồi hộp và lo âu đợi chờ.
15 phút sau, bác sĩ đến loan báo cho chúng tôi tin vui. Đôi mắt long lanh cảm động ông nói:
- Đây là điều không thể tin được nhưng có thật và đã xảy ra. Quả là một phép lạ. Bé Erik đã sống lại!
Chúng tôi được phép đến thăm bé. Bé đã thở được. Nhưng điều làm tôi kinh hãi nhất là đôi mắt vô hồn của bé. Sau một lúc, chồng tôi bước ra ngoài.
Tôi ngồi lại một mình bên cạnh con. Tôi thoáng có ý nghĩ rút bỏ tất cả những giây sợi, máy móc chằn chịt chung quanh người Erik và ôm chặt con vào lòng, rồi để cho con chết bằng an. Nhưng tôi không đủ sức. Tôi liền lấy mấy ngón tay nhỏ bé của con quấn chung quanh ngón tay cái của tôi và cất tiếng nho nhỏ hát ru con. Bỗng chốc tôi hiểu rằng:
- Định mệnh Erik trôi theo dòng thời gian mà không một ai có quyền ngăn chặn hoặc lèo lái.
Trong đêm âu lo hãi hùng ấy, ý tưởng này quả có sức mạnh trấn an lòng tôi.
Ba ngày sau khi bị đứng tim, Erik mở được mắt. Một tháng sau, Erik rời bệnh viện. Ngày bé xuất viện cũng là ngày đáng ghi nhớ. Các bác sĩ và y tá từng săn sóc bé đều hết sức hài lòng. Chúng tôi mở rượu cắt bánh ăn mừng!
Đúng là một phép lạ như lời các bác sĩ nói. Erik rất ít khóc, thích cười và rất tinh nghịch. Cậu bé là món quà vô giá mà THIÊN CHÚA ban cho vợ chồng tôi. Vô vàn tri ân cảm tạ THIÊN CHÚA Từ Bi Nhân Hậu.
(Reader's Digest SÉLECTION)

Sr. Minh Nguyệt

____________________________________________________________________