MỪNG LÊN HAI MƯƠI

 

Hội Bảo Trợ Ơn gọi DCCT được khai sinh ngày 17 tháng 10 năm 1982, tại Altadena, California, trong ngày lễ mừng kính Thánh Gêrađô Majella.

Tính đến nay, Hội đă được 20 tuổi.

Lúc ban đầu, Hội chỉ có dăm bảy thành viên. Sau 20 năm, con số ấy nay đă vọt lên trên  4,000.

Điều đó không mấy ai muốn tin. Sự bành trướng của Hội đă vượt quá mức tham vọng của các sáng lập viên.

Hội được thành lập giữa lúc kinh tế Hoa Kỳ đang phồn thịnh. Đồng bào ta nói được là ai cũng có công ăn việc làm. Nhưng rồi t́nh h́nh kinh tế ngày càng suy yếu. Nạn thất nghiệp ngày càng gia tăng. Nhiều Chi Hội Trưởng cho chúng tôi hay rằng một số thành viên trong Chi Hội ḿnh đă phải dời đi thành phố khác, tiểu bang khác để sinh sống!

Tuy thế, Hội vẫn phát triển đều đều, không tỏ dấu yếu kém. Số hội viên vẫn gia tăng, như chúng ta sẽ thấy qua lời Tâm T́nh của Cụ Hội Trưởng và Báo cáo của ông Tổng Thư Kư.

Tại sao có sự nghịch thường như vậy?

      

 Một câu chuyện được truyền tụng lâu đời trong dân gian như sau.  Khi Chúa Yê-su về trời, ngự giữa hàng thần thánh, xác thể Ngài vẫn c̣n mang những thương tích như khi Ngài chịu đóng đinh ở thế gian.

Hai tay hai chân Ngài vẫn c̣n in dấu đanh. Ngực Ngài vẫn c̣n in dấu lưỡi đ̣ng đă đâm thâu qua. Lưng Ngài vẫn c̣n in những lằn roi quân dữ đánh đập. Đầu Ngài vẫn c̣n in những vết thương bởi măo gai đâm vào.

Khi các thần thánh trên trời trông thấy những thương tích đó nơi ḿnh Chúa, họ đồng loạt qú gối xuống thờ lạy Ngài. Họ bỡ ngỡ sửng sốt thấy Chúa chịu thương khó đến như vậy v́ ḷng mến yêu nhân loại.

Thần Ga-bri-el đứng lên nói:

-   Lạy Chúa, khi ở trần gian, Ngài chịu đau khổ biết chừng nào! Thế th́ loài người có biết rằng Ngài chịu thương khó như vậy là v́ ḷng thương để cứu chuộc họ không?

Chúa Yê-su đáp:

-   Chỉ mới có một nhóm người trên đất Pha-lệ-tinh biết mà thôi. C̣n bao nhiêu người khác trên mặt đất chưa biết đến Ta, chưa từng nghe nói đến Ta. Chưa mấy ai hiểu được rằng Ta đă thương yêu họ, đă chịu đau khổ đến cùng tận v́ họ, và đă chịu chết trên cây thập tự giá để cứu chuộc họ.

-   Nghe vậy, thần Ga-bri-el hết sức rầu buồn và sửng sốt, đứng lên thưa cùng Chúa:

-   Lạy Chúa, làm thế nào để mọi người trên mặt đất biết Ngài yêu mến họ đến nỗi đă chịu thương khó đến chết v́ họ?

Chúa Yê-su trả lời:

-   Trước khi về trời, Ta đă nói với Phê-rô, Ya-cô-bê và Yo-an cùng mấy bạn hữu của họ, hăy đi loan truyền cho những người khác biết về Ta. Nhiều bao nhiêu hay bấy nhiêu. Rồi những người nầy sẽ lại đi loan truyền cho những người khác nữa. Cứ như vậy măi. Dần dần mọi người trong thiên hạ sẽ nhận biết t́nh thương của Ta đối với loài người như thế nào.           

Thần Ga-bri-el lại càng thêm lo lắng:

-   Lạy Chúa, người thế gian hay thay đổi, hay lăng quên. Các môn đệ Ngài cũng như các người khác, có thể mệt mỏi và chán nản. Ngài thừa biết như thế. Vậy Ngài có đặt một kế hoạch nào dự trù pḥng ngừa chăng?

Chúa trả lời:

-   Ta biết rơ những đều ngươi vừa nói. Nhưng Ta không dự pḥng một kế hoạch nào khác. Ta tin rằng Phê-rô, Ya-cô- bê và và Yo- an không bỏ Ta. Ta trông rằng những môn đệ khác cũng sẽ không phụ bạc, nhưng vẫn nhớ lời Ta đă căn dặn trước khi về trời: “Các con hăy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian” (Marc. 16:15)

      

 Hai mươi  thế kỷ sau, Chúa Yê-su vẫn không đặt ra một  kế hoạch nào khác để truyền đạo. Ngài vẫn tin Phê-rô, Ya-cô-bê, Yo-an không bỏ Ngài. Ngài vẫn trông rằng các môn đệ khác không phụ bạc Ngài. Và hôm nay đây Ngài đặt tin tưởng vào chúng ta, như đă tin tưởng vào các tông đồ và các môn đệ xưa.

Vậy nếu Hội Bảo Trợ của chúng ta vẫn đứng vững được và vươn lên giữa đời sống kinh tế khó khăn hiện thời, đó là nhờ chỗ các thành viên đă ư thức được ơn gọi tông đồ giáo dân do Công đồng Va-ti-ca-nô  II phát động. Nhờ ư thức được ơn gọi đó mà các ân nhân của chúng tôi đă không quản ngại, như chim liền cánh, như cây liền cành, cùng nhau hy sinh thời giờ, sức lực, bạc tiền cho công cuộc truyền giáo mà Chúa Yê-su  đă lối lại cho Phê-rô, Ya-cô-bê, Yo-an và các môn đệ của Ngài xưa trước khi về trời.

      

Trong ngày Sinh Nhựt thứ Hai Mươi hôm nay, chúng ta hăy dâng lời cảm tạ Chúa đă giúp chúng ta khắc phục được mọi thăng trầm của đời sống di cư tị nạn trên đất lạ quê người. Xin Chúa tiếp tục hướng dẫn chúng ta tiến lên măi trong hân hoan và phấn khởi, quyết tài bồi cho Cây Bảo Trợ được trường tồn, ngày một đâm chồi nẩy lộc, phủ bóng khắp mọi nơi trong bốn phương thiên hạ.

Cùng với Tập Kỷ Yếu khiêm tốn, chúng tôi xin gởi  lời tri ân chân thành nhứt của chúng tôi đến Cụ Hội Trưởng, Quí Vị trong Ban Chấp Hành, từ cấp Trung Ương đến Địa Phương, cùng toàn thể Quí Hội Viên và gia đ́nh.

Nhờ lời chuyển  cầu của Mẹ Hằng Cứu Giúp và Thánh Bổn Mạng Gê-ra-đô Ma-jel-la, xin Chúa Cứu Thế đổ muôn hồng ân hồn xác trên Quí Vị Ân Nhân v́ những  hy sinh tinh thần và vật chất to lớn cho đại cuộc của Hội Bảo Trợ. 

Vũ Minh Nghiễm, C.Ss.R.

Linh Hướng

[ Trở Lại ]

webmaster@baotro.org
Last updated: 26-02-2003 08:27:15 AM