Chúa Nhật 11 TN-A-2008
“ Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít “ ( Math. 9:37 ) .
Đã đến mùa gặt. Nhưng lại thiếu thợ gặt ! Không gì khổ tâm cho bằng phải chứng kiến lúa hư hại ngoài đồng ruộng.
Có biết bao nhiêu người đang tìm kiếm Thiên Chúa. Đức Yêsu đã ra sức hoạt động. Tất cả hoạt động của Ngài có thể tóm gọn trong mấy tiếng : Người “giảng dạy” và Người “chữa lành “. Nhưng Đức Yêsu nói :” Thợ gặt ít quá ! “. Thiếu thợ gặt. Thiếu các nhà truyền giáo. Đức Yêsu y thức về điều này đến độ trở thành khắc khoải. Người chờ đợi những cộng sự viên, những người “giảng dạy “ và “chữa lành”.
Đó là những linh mục. Đấy cũng là bất cứ người Kitô hữu nào y thức về ơn gọi của mình.
Trước tình trạng thiếu “thợ gặt “ ấy, phản xạ đầu tiên của Đức Yêsu là : xin các môn đệ cầu nguyện với “ chủ ruộng “ sai “ thợ gặt “ đến. Tuy nhiên, bất cứ người thợ nào, muốn chu toàn được sứ mạng, trong tư cách là cộng sự viên của Đức Yêsu, đều cũng phải cầu nguyện. Nếu không, họ sẽ không có đủ năng lực để “ giảng dạy “ và “ chữa lành “.
Mỗi người tín hữu đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội được gọi để làm MÔN ĐỆ Chúa và làm CHỨNG TÁ cho Phúc Âm bằng lời cầu nguyện, gương sáng, hy sinh và việc từ thiện bác ái. Người được biết Chúa trước có bổn phận đem Chúa đến cho người khác, tùy theo phương tiện và khả năng có thể. Mỗi người cần tận dụng tài năng, phương tiện và sức lực có thể để mở rộng nước Chúa.
Đức Tin mà người Công Giáo lãnh nhận không phải là cái gì riêng tư, nhưng có tính cách cộng đồng. Vì thế tin mà thôi chưa đủ. Họ cần chia sẻ Đức Tin với người chưa tin, và nâng đỡ niềm tin của người yếu Đức Tin. Và đó chính là y nghĩa Lời Chúa : “ Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” ( Math.10:8 ). Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay nói lên tính cách khẩn thiết của việc tông đồ. “ Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về “ ( Math. 9:37-38 ) . Theo nghĩa rộng thì tất cả mọi tín hữu được gọi để làm thợ gặt. Còn theo nghĩa hẹp thì chỉ Linh mục và tu sĩ mới được gọi để gặt cánh đồng truyền giáo. Sau khi Chúa đã tuyển chọn, Chúa sai đi truyền giáo. Họ đi từng nhóm, hỗ trợ nhau, dùng lời nói, dùng phép lạ để thuyết phục. “Chúng con hãy đi giảng dạy muôn dân “ ( Math. 16:19-20 ). Theo vết chân các tông đồ, các vị thừa sai của Chúa sẽ đi tới chân trời góc bể.
Thánh Phanxicô Xaviê đến Ấn độ. Miệng giảng Lời Chúa, nhưng hai tay cầm hai ảnh tượng, một tay cầm thánh giá Chúa chuộc tội, tay kia cầm Đức Mẹ nhân lành, ngài rửa tội hơn một triệu người. Và sau khi đã lập nên Giáo hội Nhật bản, Ngài muốn đem Tin Mừng cho nước Trung Hoa rộng lớn. Nhưng vừa đến hòn đảo Thánh Yoan, ngoài khơi Hồng Kông, Ngài lâm bệnh và qua đời, mình dựa vào một gốc cây và mắt nhìn vào nươc Tàu vĩ đại. “ . . . Chúng con hãy giảng dạy cho họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở lại với các con cho đến tận thế “.
Lạy Chúa, xin hãy sai con đi vào cánh đồng lúa của Chúa. Amen !Lm Peter Ngô Đình Thỏa, CSsR