logo

title-2
solag-2-a

mhcg

Lời Chúa Mỗi Ngày

Kính Mời Quý Vị Hãy Đọc Kinh Thánh Mỗi Ngày

Tiếng Việt

Thứ Năm, ngày 24 tháng 1 Thánh Phanxicô đờ Xan, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh - Lễ Nhớ

BÀI ĐỌC I
: 1 Sm 18, 6-9; 19, 1-7

Bài trích sách Samuel quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, sau khi hạ sát tên Philitinh, Đavid trở về, các phụ nữ từ mọi thành phố Israel đều tuôn ra ca hát nhảy múa với đàn địch trống phách, vui vẻ đón vua Saolê. Các phụ nữ nhảy múa xướng hoạ rằng: "Saolê giết một ngàn, và Đavid giết mười ngàn". Saolê bực tức lắm, vì lời ca ấy làm phật lòng ông, ông nói: "Họ tặng Đavid mười ngàn, còn Ta chỉ có một ngàn, như vậy y chỉ còn thiếu có ngai vàng". Từ ngày đó trở đi, Saolê nhìn Đavid với vẻ mặt căm tức. Saolê bàn với con ông là Gionathan và tất cả những cận thần của ông để sát hại Đavid. Nhưng Gionathan con của Saolê rất thương mến Đavid, nên tiết lộ cho Đavid rằng: "Thân phụ tôi là Saolê tìm kế giết anh đấy". Vì thế, tôi xin anh sáng mai nên thận trọng và tìm nơi kín đáo mà ẩn mình. Tôi sẽ ra đứng gần cha tôi ngoài đồng nơi anh ẩn trốn, tôi sẽ nói chuyện anh với cha tôi, tôi thấy thế nào, rồi sẽ báo cho anh biết". Vậy Gionathan khen Đavid với cha ông là Saolê, ông nói: "Tâu phụ vương, xin chớ hãm hại tôi tớ của phụ vương là Đavid, vì anh không có lỗi gì đến phụ vương, và anh đã lập nhiều công trạng cho phụ vương: Anh đã liều mạng sống và hạ sát nhiều tên Philitinh; Chúa đã dùng anh mà giải thoát toàn dân Israel. Phụ vương đã mục kích và đã hân hoan, vậy tại sao phụ vương toan đổ máu người vô tội, khi định giết Đavid là kẻ không có lỗi gì?" Saolê nghe Gionathan nói như vậy thì nguôi giận mà thề rằng: "Nhân danh Thiên Chúa hằng sống, nó sẽ không bị giết". Gionathan gọi Đavid và thuật lại cho anh nghe tất cả các lời ấy, rồi dẫn Đavid đến trước Saolê, và anh hầu cận Saolê như trước.
Đó là lời Chúa.                                                           Tạ ơn Chúa.

ĐÁP CA: Tv 55, 2-3. 9-10ab. 10c-11. 12-13
Đáp: Con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi (c. 5b).

Lạy Thiên Chúa, xin thương con, vì người ta chà đạp con, người ta luôn luôn đấu tranh và áp bức con. Những kẻ thù ghét con chà đạp con luôn mọi lúc, vì có nhiều người chiến đấu phản hại con. - Đáp.

Con đường lưu vong của con, Ngài đã biết, Ngài đã giữ lại lệ sầu của con, lệ sầu con chẳng được ghi trong sổ sách của Ngài ư? Hễ bao giờ con kêu cầu Chúa, lúc đó quân thù con sẽ tháo lui. - Đáp.

Con biết chắc điều này là Thiên Chúa phù trợ con. Trong Thiên Chúa mà con ca tụng lời Chúa hứa, con tin cậy vào Thiên Chúa, con không kinh hãi, con người phàm kia làm chi hại được con. - Đáp.

Lạy Thiên Chúa, con mắc nợ những điều con khấn cùng Ngài, con sẽ tiến Ngài lễ vật ca tụng. Vì Ngài đã cứu mạng con thoát khỏi tử thần, và chân con khỏi vấp ngã, để con được đi trước nhan Thiên Chúa, trong ánh thiều quang của cõi nhân sinh. - Đáp.

ALLELUIA: 2 Tm 1:10 hoặc Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia! - Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc chúng ta, đã dùng Tin Mừng tiêu diệt sự chết và chiếu soi sự sống. Alleluia. Hoặc
Alleluia, alleluia! - Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Mc 3, 7-12
+ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm. Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người. Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: "Ngài là Con Thiên Chúa", nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người.
Đó là lời Chúa.                                                           Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa.

 

Tiếng Anh

January 24, 2008

Memorial of Saint Francis de Sales, bishop and doctor of the Church


Reading 1

1 Sm 18:6-9; 19:1-7


When David and Saul approached
(on David’s return after slaying the Philistine),
women came out from each of the cities of Israel to meet King Saul,
singing and dancing, with tambourines, joyful songs, and sistrums.
The women played and sang:

“Saul has slain his thousands,
and David his ten thousands.”

Saul was very angry and resentful of the song, for he thought:
“They give David ten thousands, but only thousands to me.
All that remains for him is the kingship.”
And from that day on, Saul was jealous of David.

Saul discussed his intention of killing David
with his son Jonathan and with all his servants.
But Saul’s son Jonathan, who was very fond of David, told him:
“My father Saul is trying to kill you.
Therefore, please be on your guard tomorrow morning;
get out of sight and remain in hiding.
I, however, will go out and stand beside my father
in the countryside where you are, and will speak to him about you.
If I learn anything, I will let you know.”

Jonathan then spoke well of David to his father Saul, saying to him:
“Let not your majesty sin against his servant David,
for he has committed no offense against you,
but has helped you very much by his deeds.
When he took his life in his hands and slew the Philistine,
and the LORD brought about a great victory
for all Israel through him,
you were glad to see it.
Why, then, should you become guilty of shedding innocent blood
by killing David without cause?”
Saul heeded Jonathan’s plea and swore,
“As the LORD lives, he shall not be killed.”
So Jonathan summoned David and repeated the whole conversation to him.
Jonathan then brought David to Saul, and David served him as before.

Responsorial Psalm
56:2-3, 9-10a, 10b-11, 12-13


R. (5b) In God I trust; I shall not fear.
Have mercy on me, O God, for men trample upon me;
all the day they press their attack against me.
My adversaries trample upon me all the day;
yes, many fight against me.
R. In God I trust; I shall not fear.
My wanderings you have counted;
my tears are stored in your flask;
are they not recorded in your book?
Then do my enemies turn back,
when I call upon you.
R. In God I trust; I shall not fear.
Now I know that God is with me.
In God, in whose promise I glory,
in God I trust without fear;
what can flesh do against me?
R. In God I trust; I shall not fear.
I am bound, O God, by vows to you;
your thank offerings I will fulfill.
For you have rescued me from death,
my feet, too, from stumbling;
that I may walk before God in the light of the living.
R. In God I trust; I shall not fear.

Gospel
Mk 3:7-12


Jesus withdrew toward the sea with his disciples.
A large number of people followed from Galilee and from Judea.
Hearing what he was doing,
a large number of people came to him also from Jerusalem,
from Idumea, from beyond the Jordan,
and from the neighborhood of Tyre and Sidon.
He told his disciples to have a boat ready for him because of the crowd,
so that they would not crush him.

He had cured many and, as a result, those who had diseases
were pressing upon him to touch him.
And whenever unclean spirits saw him they would fall down before him
and shout, “You are the Son of God.”
He warned them sternly not to make him known.

********************

Trang Nhà | Toà Báo | Nhà Sách | Radio | Tivi | Tin Tức | Nhà Dòng | Ơn Gọi | Hoc Viện | Hội Bảo Trợ | Hình Ảnh

__________________________________________________________________________________