logo

title-2
solag-2-a

mhcg

Lời Chúa Mỗi Ngày

Kính Mời Quý Vị Hãy Đọc Kinh Thánh Mỗi Ngày

Tiếng Việt

Ngày 26 tháng 3
Thứ Tư trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh

BÀI ĐỌC I: Cv 3, 1-10
Bài trích sách Tông Đồ Công Vụ.
Trong những ngày ấy, vào giờ thứ chín, là giờ cầu nguyện, Phêrô và Gioan lên đền thờ. Lúc bấy giờ có một anh què từ lúc mới sinh, hằng ngày được người ta khiêng đến cửa đền thờ, gọi là Cửa Đẹp, để xin những người vào đền thờ bố thí cho. Khi thấy Phêrô và Gioan tiến vào đền thờ, anh liền xin bố thí. Phêrô và Gioan nhìn anh và nói: "Anh hãy nhìn chúng tôi". Anh ngước mắt chăm chú nhìn hai ngài, mong sẽ được hai ngài cho cái gì. Nhưng Phêrô nói: "Vàng bạc thì tôi không có, nhưng có cái này tôi cho anh, là: nhân danh Đức Giêsu Kitô Nadarét, anh hãy đứng dậy mà đi!" Rồi Phêrô nắm tay mặt anh mà kéo dậy, tức thì mắt cá và bàn chân anh trở nên cứng cát; anh nhảy ngay lên mà đứng và đi được; anh cùng hai ngài tiến vào đền thờ, anh vừa đi vừa nhảy nhót và ngợi khen Thiên Chúa, và dân chúng đều thấy anh đi và ngợi khen Chúa. Họ nhận ra anh chính là kẻ ngồi ăn xin ở Cửa Đẹp đền thờ, nên họ bỡ ngỡ sửng sốt về việc xảy đến cho anh.
Đó là lời Chúa.                                                           Tạ ơn Chúa.

ĐÁP CA: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7. 8-9
Đáp: (32:5b) Địa cầu đầy ân sủng Chúa.
Đáp: Lòng kẻ tìm Chúa hãy vui mừng hớn hở. (c. 3b).

Hãy  tạ ơn Chúa, kêu cầu danh Chúa, hãy kêu cầu danh Chúa, hãy cao rao giữa muôn dân kỳ công của Người. Hãy ca tụng và hảy tán dương Chúa, hãy tường thuật mọi việc kỳ diệu của Người. - Đáp.

Hãy lấy làm vinh dự vì danh Chúa, lòng kẻ tìm Chúa hãy vui mừng hớn hở. Hãy ngắm nhìn Chúa và quyền năng của Người, hãy luôn luôn tìm kiếm thánh danh Chúa. - Đáp.

Hỡi dòng dõi Abraham, tôi tớ Người, hỡi con cái Giacóp, kẻ người đã chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, Người có quyền xét xử cả vũ trụ. - Đáp.

Chúa ghi nhớ giao ước Người đến muôn đời, những lời người hứa từ muôn thế hệ, giao ước Người ký kết với Abraham, lời thề hứa Người đã trao cho Giacob. - Đáp.

ALLELUIA: Tv 117, 24
_Alleluia, alleluia! - Đây là ngày Chúa đã lập ra, nên chúng ta hãy hân hoan mừng rỡ trong ngày đó. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 24, 13-35
+ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: "Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp".
Bấy giờ Người bảo họ: "Ôi kẻ khờ dại, chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?" Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với các ông. Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?" Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Các vị đó bảo hai ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Đó là lời Chúa.                                        Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa

Tiếng Anh

March 26, 2008
Wednesday in the Octave of Easter

Reading 1
Acts 3:1-10


Peter and John were going up to the temple area for the three o’clock hour of prayer. And a man crippled from birth was carried and placed at the gate of the temple called “the Beautiful Gate” every day to beg for alms from the people who entered the temple. When he saw Peter and John about to go into the temple, he asked for alms. But Peter looked intently at him, as did John, and said, “Look at us.” He paid attention to them, expecting to receive something from them. Peter said, “I have neither silver nor gold, but what I do have I give you: in the name of Jesus Christ the Nazorean, rise and walk.” Then Peter took him by the right hand and raised him up, and immediately his feet and ankles grew strong. He leaped up, stood, and walked around, and went into the temple with them, walking and jumping and praising God. When all the people saw him walking and praising God, they recognized him as the one who used to sit begging at the Beautiful Gate of the temple, and they were filled with amazement and astonishment at what had happened to him.

Responsorial Psalm
105:1-2, 3-4, 6-7, 8-9


R. (3b) Rejoice, O hearts that seek the Lord.
or:
R. Alleluia.
Give thanks to the LORD, invoke his name;
make known among the nations his deeds.
Sing to him, sing his praise,
proclaim all his wondrous deeds.
R. Rejoice, O hearts that seek the Lord.
or:
R. Alleluia.
Glory in his holy name;
rejoice, O hearts that seek the LORD!
Look to the LORD in his strength;
seek to serve him constantly.
R. Rejoice, O hearts that seek the Lord.
or:
R. Alleluia.
You descendants of Abraham, his servants,
sons of Jacob, his chosen ones!
He, the LORD, is our God;
throughout the earth his judgments prevail.
R. Rejoice, O hearts that seek the Lord.
or:
R. Alleluia.
He remembers forever his covenant
which he made binding for a thousand generations
Which he entered into with Abraham
and by his oath to Isaac.
R. Rejoice, O hearts that seek the Lord.
or:
R. Alleluia.

Gospel
Lk 24:13-35


That very day, the first day of the week,
two of Jesus’ disciples were going
to a village seven miles from Jerusalem called Emmaus,
and they were conversing about all the things that had occurred.
And it happened that while they were conversing and debating,
Jesus himself drew near and walked with them,
but their eyes were prevented from recognizing him.
He asked them,
“What are you discussing as you walk along?”
They stopped, looking downcast.
One of them, named Cleopas, said to him in reply,
“Are you the only visitor to Jerusalem
who does not know of the things
that have taken place there in these days?”
And he replied to them, “What sort of things?”
They said to him,
“The things that happened to Jesus the Nazarene,
who was a prophet mighty in deed and word
before God and all the people,
how our chief priests and rulers both handed him over
to a sentence of death and crucified him.
But we were hoping that he would be the one to redeem Israel;
and besides all this,
it is now the third day since this took place.
Some women from our group, however, have astounded us:
they were at the tomb early in the morning
and did not find his Body;
they came back and reported
that they had indeed seen a vision of angels
who announced that he was alive.
Then some of those with us went to the tomb
and found things just as the women had described,
but him they did not see.”
And he said to them, “Oh, how foolish you are!
How slow of heart to believe all that the prophets spoke!
Was it not necessary that the Christ should suffer these things
and enter into his glory?”
Then beginning with Moses and all the prophets,
he interpreted to them what referred to him
in all the Scriptures.
As they approached the village to which they were going,
he gave the impression that he was going on farther.
But they urged him, “Stay with us,
for it is nearly evening and the day is almost over.”
So he went in to stay with them.
And it happened that, while he was with them at table,
he took bread, said the blessing,
broke it, and gave it to them.
With that their eyes were opened and they recognized him,
but he vanished from their sight.
Then they said to each other,
“Were not our hearts burning within us
while he spoke to us on the way and opened the Scriptures to us?”
So they set out at once and returned to Jerusalem
where they found gathered together
the Eleven and those with them who were saying,
“The Lord has truly been raised and has appeared to Simon!”
Then the two recounted what had taken place on the way
and how he was made known to them in the breaking of the bread.

********************

Trang Nhà | Toà Báo | Nhà Sách | Radio | Tivi | Tin Tức | Nhà Dòng | Ơn Gọi | Hoc Viện | Hội Bảo Trợ | Hình Ảnh

__________________________________________________________________________________