Món Nợ Từ Trên
Phần Hai38. Ơn Gọi Và Mẹ Maria
Nếu Thánh Thể không thể thiếu được trong ơn gọi, thì chiều kích Maria cũng không thể lãng quên trong đời tận hiến, vì Mẹ chính là “người say yêu Thánh Thể”.
Tôi đã chia sẻ khá nhiều trong phần đầu về sự liên hệ và món nợ của tôi với Mẹ Maria, nhưng ở đây tôi chỉ muốn nhấn mạnh và lập lại một số điểm cần thiết cho một ơn gọi cao quý.
Với niềm xác tín, tôi dám khẳng định rằng: ai không yêu mến Mẹ Maria, người ấy không thể bền đỗ trong ơn gọi. Ngược lại, ai nhận Maria làm Mẹ mình, người ấy sẽ vượt qua được tất cả gian nguy.
Ở đây, tôi không hề có ý đề cao và nâng Mẹ Maria lên ngang hàng với Thiên Chúa, vì mọi sự vẫn đến từ Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô, nhưng chỉ muốn nhấn mạnh về “chiều kích Maria” không thể thiếu được trong đời sống của một ơn gọi tận hiến.
Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thường gọi Maria là “Mẹ của ơn gọi”, vì hơn ai hết, Mẹ là người đã thực sự sống một cách trọn vẹn ơn gọi của mình. Mẹ hiểu và Mẹ cảm thông.
Tôi gọi Đức Giáo Hoàng đương kim là “con yêu của Mẹ Maria”. Sở dĩ người thành công trong mọi việc mình làm và sống như một chứng nhân hy vọng là vì người đã đặt tất cả trong bàn tay yêu thương của Đức Trinh Nữ. Khẩu hiệu của ngài cũng đủ cho ta thấy lòng yêu mến thiết tha dành cho Mẹ: “Totus Tuus” (Tất cả cho Mẹ). Trong các văn kiện viết gởi cho hàng giáo sĩ, tu sĩ, không một lần nào mà người không mời gọi họ hãy đặt lòng tin tưởng và phó thác ơn gọi trong bàn tay dịu hiền của người Mẹ Thiên Quốc. Năm nay, nhân dịp kỷ niệm 25 năm trong chức vụ Giáo Hoàng, người đã thiết lập và đặt tên gọi là “Năm Mân Côi”. Có lẽ chưa một vị Giáo Hoàng nào trong lịch sử đã có ý tưởng tuyệt diệu như vậy. Nhờ thế, tôi cũng được hưởng lây vì biết rằng mình sẽ được chịu chức Linh mục trong những ngày tháng của “Năm Mân Côi” này, và cũng là thứ Bảy đầu tiên của năm mới. Phải chăng đó là một sự trùng hợp được quan phòng? Tôi thiết tưởng biến cố này gợi lại cho tôi món nợ và mối tình sẵn có giữa tôi và Mẹ Maria. Sự trùng hợp diệu kỳ ấy như muốn nói cùng tôi rằng từng giây phút đời tôi phải được sống cho Mẹ, vì Mẹ, và với Mẹ.
Hơn ai hết, Mẹ là người biết cảm thông với những đớn đau nhức nhối trong đời ta, vì chính Mẹ cũng đã từng trải qua giai đoạn ấy. Từ ngày Mẹ nhận ra ơn gọi của mình với vai trò làm Mẹ Đấng Cứu Tinh, có giây phút nào mà Mẹ không phải ưu tư, lo lắng, buồn phiền, đau khổ? Ai nào hiểu được nỗi lòng đau đớn của một người Mẹ luôn âm thầm “ghi nhớ và suy niệm mọi điều trong lòng”? Ơn gọi của Mẹ là những chuỗi ngày vác thập giá cùng Con bước lên đồi Can-vê. Rồi khi Con về trời, Mẹ lại tiếp tục lắng lo cho những bày con thơ dại sợ sệt vì chưa có Thần Khí ban tặng. Lời trăn chối của Chúa Giêsu trên thập giá chẳng khác gì những lời van xin cùng Mẹ rằng: “Mẹ ơi, như Mẹ đã trung thành lo cho Con thế nào, thì xin Mẹ cũng hãy tiếp tục lo lắng cho những người con mới của Mẹ đây”. Và trong tiếng thều thào nói cùng Gioan, tôi nghe như thể Ngài nói: “Con ơi, đây là Mẹ của con. Hãy đưa Mẹ về nhà và bám lấy Mẹ trên hành trình theo Cha, vì Mẹ đã sống và biết thế nào là những khó khăn trên đường theo Cha”. Thánh Kinh nói kể từ giây phút ấy, môn đệ đã đem Mẹ về nhà mình. Nhờ có Mẹ hiện diện trong đời, các tông đồ đã cảm thấy một sự ủi an vỗ về và hăng say trên bước đường chứng nhân. Mẹ đã trở nên Nữ Vương các Thánh Tông Đồ và là Mẹ Ơn Gọi của mỗi chúng ta.
Những ai trung thành chạy đến khẩn cầu cùng Mẹ, họ sẽ được bền tâm vững chí. Cho dù thử thách gian nguy có xảy đến, họ vẫn cảm thấy bình an, vì Mẹ là nơi nương náu của họ. Nếu người mẹ trần gian còn biết luôn lo lắng và ao ước mọi sự tốt lành cho con mình, thì huống chi người Mẹ Thiên Quốc. Mẹ thấu hiểu mọi ước muốn, cảm nghĩ, và tâm tư sâu thẳm nhất của ta. Trước khi ta ngỏ lời xin, Mẹ đã biết rồi. Thiết tưởng, Mẹ chỉ trông mong nơi ta một điều, đó là tâm hồn cởi mở luôn biết chạy đến với Mẹ và cho phép Mẹ hành động trong cuộc đời ta. Sự rộng mở và tình thân yêu ấy phải được cụ thể hóa bằng những hành động ta dành cho Mẹ. Ở đây, tôi muốn nói đến việc lần chuỗi Mân Côi, là kho tàng châu báu của mọi ân sủng Mẹ ban. Chuỗi Mân Côi là biểu tượng cho mối tình liên hệ giữa ta và Mẹ. Bao lâu ta còn trung thành nắm lấy xâu chuỗi, thì bấy lâu ta còn bám lấy tay Mẹ. Và bao lâu ta còn bám lấy tay Mẹ, thì bấy lâu ta còn được Mẹ gìn giữ chở che.
Những gì tôi chia sẻ trên trong sự liên hệ với ơn gọi tận hiến cũng rất đúng khi áp dụng vào các ơn gọi khác, cách riêng ơn gọi hôn nhân gia đình. Đời sống gia đình không thể thiếu bóng Mẹ hiền được. Vợ chồng không thể trung thành với nhau, con cái không thể trở nên những người ngoan, nếu ta không mời Mẹ vào trong gia đình để nối kết tình thân giữa vợ chồng và giữa cha mẹ con cái với nhau. Vì thế, việc đọc kinh chung và lần chuỗi Mân Côi trong gia đình đóng một vai trò hết sức quan trọng mà ta không thể hững hờ được. Chỉ một vài lời kinh chung đơn sơ giữa cha mẹ và con cái với nhau cũng đủ làm cho người Mẹ Thiên Quốc chạnh lòng thương và ra tay cứu giúp. Tôi thương tiếc và buồn thay cho nhiều đôi bạn trẻ ngày nay khi thấy họ không còn tin tưởng vào giá trị Kinh Mân Côi. Nhưng tôi lấy làm cảm động mỗi khi được chứng kiến những đôi bạn trẻ trong ngày lễ cưới tiến đến ngai toà Mẹ Maria để xin Mẹ chúc lành cho đời sống tương lai. Hình ảnh ấy đôi lúc đã khiến tôi không cầm được nước mắt. Nhưng liệu họ có thực sự “đem Mẹ về nhà mình” không? Hay đó chỉ là một nghi thức chiếu lệ để giống như mọi người khác? Điều ấy, chỉ có Chúa và riêng bạn biết.
Tóm lại, ai nhận Mẹ về nhà mình, người ấy sẽ được Mẹ chúc phúc. Ai trung thành với Mẹ, người ấy sẽ bền đỗ trong ơn gọi mình. Tu sĩ nào bám lấy Mẹ, Mẹ sẽ che chở và gìn giữ. Linh mục nào yêu thương Mẹ, Mẹ sẽ uốn nắn trở nên những Giêsu khác theo mẫu mực Con Mẹ.(còn tiếp)
Linh Mục Đa Minh Nguyễn Phi Long, CSsR