Thứ Tư, NGÀY 1 THÁNG 11 - 2006  

Như Bông Hoa...

Khi học về Bí Tích Xức Dầu trong lớp Giáo Lý Tân Tòng hôm tuần trước, anh Đ. đã đặt câu hỏi: Thầy ơi, tại sao người ta sợ chết?"
Tôi mạo muội trả lời: “Ừ, vì chết là cái sợ ghê gớm nhất, kinh hoàng nhất. Chẳng vậy mà người ta thường hay nói: “Sợ muốn chết luôn”  hoặc “Sợ thấy mồ tổ đi”  hoặc “Sợ thấy ông bà ông vải”  ... “CHẾT”, “MỒ MẢ”, “NGHĨA ĐỊA” đều là những hình ảnh, những biến cố đáng khiếp vì có thật và chắc chắn... một ngày sẽ đến với... mỗi người.
Tất cả những cái sợ khác chỉ là sợ phụ thuộc và qua mau. Sợ thi cử không đậu, rồi phải vào lính, gọi là yêu tổ quốc đấy, nhưng thực tế là phải đối diện với cái chết. Sợ làm ăn lỗ lã, sợ mất việc, sợ mất bảo hiểm sức khoẻ, sợ bệnh tật, sợ thiếu thốn, sợ đói khát, sợ rớt máy bay, sợ lật xe... ta sợ tất cả những điều này vì những điều này có thể dẫn đến sự mất mát, hoặc chính cái chết... Ngay cả khi sợ mất tình yêu hay mất tình bạn cũng vậy. Mất người yêu chính là mất chính mình một phần nên ta mới sợ.
Bây giờ tại sao sợ chết?
1.         Sợ chết vì lúc chết thường là lúc phải vật vã và đau đớn rất nhiều về thể xác. Chưa có kinh nghiệm chết, nhưng tôi nghĩ chắc phải đau lắm thì người ta mới tắt hơi thở và phải mệt lắm thì trái tim mới ngừng đập. Những tay anh chị khét tiếng, trong người toàn máu lạnh, khi ra pháp trường cũng vẫn toát mồ hôi hột, vẫn ngất xỉu... Chẳng biết có phải vì linh hồn lìa khỏi xác khiến người ta đau đớn hay không, nhưng tôi đã thấy nhiều cảnh người sắp chết vật vã trước khi sinh thì. Chính Mẹ Têrêxa trước khi chết cũng đã có lúc giật những sợi dây trợ sinh ra khỏi người vì đau đớn. Chính Chúa Giêsu con người cũng đã than thở: “Lạy Cha, nếu đẹp ý Cha xin cất chén đắng này khỏi Con.”
2.         Sợ chết vì chết là mất đi tất cả: cha mẹ, vợ con, bạn bè, tình yêu, danh vọng, của cải, tài năng, sắc đẹp... Tất cả những gì ta có, ta làm ra ở trên đời đều bỏ ta để thuộc về người khác, có khi thuộc về những người ta không yêu thương nữa. Ngay cả thân xác của ta cũng vậy, ta không còn làm chủ được nữa, nói chi đến người yêu lý tưởng đang ngồi bên cạnh, tay trong tay.
3.         Sợ chết vì chết là chấm dứt những gì ta đang xây dựng, mơ ước: Một căn nhà xinh cho đứa con trai. Một chiếc xe cho con gái mới ra trường. Một chuyến du lịch Âu Châu với người yêu. Ngay cả đến những ước mơ đạo đức, bác ái cũng vậy. Thần chết vô cùng tàn nhẫn, không bao giờ báo trước, cũng chẳng hỏi ý kiến ai cả. Giấc mơ trở thành một linh mục, một bác sĩ, một giáo sư... hay cả những giấc mơ hưởng thụ cũng chấm dứt khi thần chết đến với ta. Tiếng chuông đã vang lên và bài thi phải nộp. Chết là dấu chấm cuối cùng của câu văn đời ta. Ta không có giờ để viết hay sửa lại câu văn ấy nữa. Tuyệt đối không còn thì giờ để “vớt vát” nữa.
4.         Sợ chết vì chết là đi vào một cuộc hành trình vô định. Dù vô thần, người ta vẫn không thể chối bỏ sự hiện hữu của linh hồn. Dù không tin thượng đế người ta cũng tin có một loại sống nào đó sau khi nhắm mắt lìa đời. Nếu không tin vào sự Chúa Phán Xét, Thiên Đàng, và Hỏa Ngục thì người ta cũng tin một loại nhân quả nào đó. Chết là lúc ta phải đối diện với kết quả công việc, hành vi ta đã làm khi còn sống, là lúc ta phải nhìn lại đời mình với lăng kính công bằng và khách quan, hay đúng hơn là với một lương tâm chân chính. Có thể nói đó là lúc ta phải “phán xét” chính ta. Ai chẳng sợ.
5.         Cuối cùng sợ chết vì chết là một cuộc viễn du đơn độc. Một mình ta với ta mà thôi. Không cha, không mẹ, không người thân thích. Ta phải đi một mình. Thần chết không cho ta rủ thêm ai, không cho ta tham vấn hội ý với ai cả.  Hãy tưởng tượng một mình lạc trong một Kim Tự Tháp hay một mình ta phải xoay xở trong con tầu dưới đáy biển là đủ thấy khiếp sợ rồi.
Nhưng không phải ai cũng sợ chết. Có những người coi cái chết tựa lông hồng vì một lý tưởng như những tướng quân tự vẫn vì danh dự với tổ quốc, với đoàn quân, như những thuyền trưởng ở lại tầu vì trách nhiệm với những người dưới quyền và những người khách trong tầu, như những anh hùng tử đạo vì niềm tin. Thực ra, có lẽ họ cũng sợ chết đấy, nhưng một lý tưởng cao quí hơn sự sống đã giúp họ vượt qua cái chết. Và họ vượt qua được sự sợ chết vì có lẽ họ biết mình sẽ “đi đâu và về đâu...”
Vừa viết đến đây thì một email có đề “TIN BUỒN” hiện lên ở một góc màn ảnh computer. Tôi mở ra:

Kinh cac Bac,
Vua nhan duoc tin rat dau buon : GIUSE LOC THANH bi tai nan giao thong, va da qua doi luc 2h30 tai benh vien Viet Phap. 8h00 sang, gia dinh se dua LOC THANH ve nha, va Cha so se lam phep xac,  chuong trinh cac nghi le tiep theo, minh se thong bao sau toi cac Bac. Kinh bao.
Kinh cac Bac Saigon-Hố Nai,
Bay gio la 3h00 dem, minh khong tien goi điện thoại toi cac Bac, Bac nao nhan duoc mail nay truoc, xin den voi LOCTHANH, ban cua chung minh, hien gio, moi chi co vo chong Kinh dang o ben LOCTHANH.
Xin chan thanh chia buon voi chi Lan va cac chau truoc su ra di dot ngot nay cua anh LOC THANH. Nguyen xin CHUA som dua Linh hon GIUSE ve cung NGAI.
Nhâm
"Chúa ơi, lại thêm một người bạn nữa bỏ dở cuộc chơi. Thế là trong vòng 3 tháng, hai người bạn họ Phạm của tôi rủ nhau đi vào giữa tuổi 50"..
Và đây là bài văn tế được viết cho người vừa nằm xuống:
VĂN TẾ BẠN.
(Thương nhớ bạn hiền Giuse PHẠM PHÚC LỘC THÀNH, ly trần 29 rạng 30-09-2006)
Anh Lộc Thành!
Phạm Phúc Lộc Thành!!
Xác là thể phách,
Hồn là tinh anh.
Kiếp phù thế, bóng câu vèo song cửa.
Cõi trần ai, sợi chỉ phất phơ mành.
Năm mươi sáu tuổi, đủ rồi hình thương khẩu.
Quá nửa hồng trần, dư nỗi bóng dâu xanh.
 Khi xưa:
Làng Thành Đức, kỷ canh dần chào nhân lọai.
Đất Ninh Bình, mùa kiết hạ nhập nhân sinh.
Xa xứ Bắc tha phương tìm lẽ sống,
Ngụ trời Nam, cư trú đất An Giang.
 Từ thơ trẻ hòai mong đường nhân đức.
Đến tráng niên hăng hái bước đăng hành.
Ngày lại ngày tu tâm dưỡng tính,
Đêm từng đêm nấu sử sôi kinh.
 Nuôi chí  lớn thành người soi đuốc sáng,
Ước lòng son nên kẻ ướp men lành.
Tranh dâu bể, lao đao hình chinh chiến,
Bức phù đồ, nghiêng ngả họa đao binh.
 Ngờ đâu:
Ngôi trường cũ đìu hiu tan tác.
Bạn bè xưa xa thác lạc ghềnh.
Trang sách khép, còn chong đèn lưu luyến.
Bút nghiên sầu,  nhủ dây mấy môn sinh.
 Lập gia thất cho an lòng phụ mẫu.
Sánh vợ chồng hầu vui phận cửi canh.
Từ Thốt nốt - miền đồng xanh thôn dã,
Đến Sài Gòn - khu đô hội thị thành.

 Nhìn qúa khứ, ba chìm bảy nổi - thương hồ sấp ngửa
Gẫm tương lai, hai gái một trai - danh tọai công thành.
Chi bạn hữu trùng phùng: mặt mừng tay bắt,
Giao kim bằng hội ngộ: chén chú chén anh.

Tưởng đâu đấy qua hồi bĩ cực.
Ngỡ rằng đây đến lúc danh thành.
Ghen con tạo trêu ngươi nhà phúc ấm.
Hờn hóa nhi sanh nạnh kẻ may lành.

Than ôi:
Một đêm giông bão!
Dăm bước độc hành.
Cơn ách nạn trút thịt xương tan nát.
Họa tai ương tàn hơi thở mỏng manh.

Đường nhân thế một cơn Hồ điệp,
Nẻo phù hoa nửa giấc Trang sinh.
Thương vợ đảm xa chồng -  đầu chửa bạc.
Cảm con khờ mất bố - tóc còn xanh.

Tình bằng hữu - đầy ly cay u uẩn,
Nghĩa bạn bè - vơi chén ngọt  buồn tênh.
Ngọn nến cháy, xác thân ơi an nghỉ,
Nén hương trầm, linh hồn nhé tràng sinh.
Hẹn ngày chung cuộc!
Hội ngộ Thiên đình.
Bùi Nghiệp

Đọc xong bài văn tế, lòng tôi như cũng chùng hẳn xuống. Và thật là một trùng hợp, đài phát thanh Little Saigon Radio trưa nay lại có người yêu cầu bài “Trở Về Cát Bụi”  của Lê Dinh và Anh Bằng (trưa ngày 2 tháng 10, năm 2006). Thấm thía quá. Hai nhạc sĩ của bài hát đã diễn tả tuyệt vời “Bài Đáp Ca”  trong thánh lễ an táng, cũng là “nhân sinh quan” trong Đạo Công Giáo: "Đời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng...". Không một người tín hữu nào lại chẳng thuộc lời hát này.
"Sống trên đời, người giầu sang...Lợi danh quyền quí cao sang. Bạc tiền gấm vóc nguy nga...Tài ba sắc đẹp...Có là chi... Nước trôi qua cầu...Đừng vì bạc tiền đánh mất anh em, đừng vì lợi danh đánh mất tình yêu... "
Người bạn tôi vừa qua đời có sức khỏe khá tốt, hai vợ chồng có tài kinh doanh và lại thích kinh doanh. Mười năm trước anh chị đã mua nhiều đất đai ở SaiGon, bây giờ thì đất Saigon mắc hạng thứ năm trên thế giới, hẳn bạn tôi phải giầu có lắm. Con cái thì hai đứa đã khôn lớn và sang Mỹ, một đứa thì đang du hoc bên Pháp. Cuộc sống của bạn tôi lúc này không phải tiên, nhưng thật thoải mái, quá đủ điều kiện để hưu non, để enjoy life. Còn gì bằng.
Đùng một cái anh ra đi. Tôi bùi ngùi gọi điện thoại về ViêtNam hỏi thêm tin và cũng chỉ được biết:
"Đến giờ này, chưa ai trong gia đình biết rõ nguyên nhân tai nạn gây cái chết. Không biết đụng xe hay cướp bóc. Lạy Chúa tôi, đau buồn quá. Cái thằng hiền lành dễ thương quá. Việc gì cũng có mặt với anh em. Bọn mình mất một thằng bạn tốt."

HIỀN LÀNH DỄ THƯƠNG.
LUÔN CÓ MẶT  VỚI ANH EM
MỘT THẰNG BẠN TỐT

Đó là những điều bạn tôi để lại trên đời. Chỉ thế thôi. Không gì hơn.
Cầu cho những điều ấy được Chúa Xót Thương. Chỉ thế thôi. Không gì hơn.

Khuyết Danh