Trang 2
Ngay trong thời đại chúng ta đang sống, tại Trung Hoa, Việt Nam, và các nước ảnh hưởng bởi những tôn giáo cực đoan khác, đạo Chúa vẫn đang bị cấm cách, đàn áp dã man. Con đường dẫn tới vĩnh hằng tại những nơi này đang bị rào cản ngăn lối. Nhưng đó cũng lại là dấu chỉ của niềm tin, của đạo và đường thật. Vì đạo thật chính là đối tượng thù nghịch của Satan.
3. Thần học: Tin một tôn giáo nào, chúng ta không chỉ tin tưởng một cách vô ý thức, mù quáng. Vì tin tưởng như thế sẽ dẫn đến mê tín, dị đoan và cuồng tín. Niềm tin và trí thức dẫn chứng và bổ túc cho nhau, như những gì mà Đức Thánh Cha đã dẫn giải trong buổi gặp gỡ “định mệnh” đã làm cho ngài trở thành kẻ thù của những phần tử Hồi Giáo cực đoan.
Thật ra tất cả những gì mà người Công Giáo tin nhận đều đã được kiểm chứng bằng phép lạ, bằng tử đạo, và bằng những đời sống đạo trưởng thành của triệu, triệu tín hữu giáo dân và mọi thành phần dân Chúa.
Kho tàng tư tưởng về thần học, tu đức học, và đạo đức học của Giáo Hội vẫn là những kho tàng vô giá. Những vị Giáo Hoàng, Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, và giáo dân trí thức, trưởng thành đã và đang nỗ lực minh chứng đức tin không những qua những tư tưởng uyên thâm soi dọi và hướng dẫn cho những kẻ tin theo trên con đường chính lộ, mà còn bằng chính cuộc sống của họ.
Thần học hay giáo lý của Giáo Hội Công Giáo tất cả đều qui tụ vào việc khai triển Lời Chúa. Đó là những nguồn mạch sự sống cho tất cả những ai tin theo.
4. Bí tích: Riêng đối với những người Công Giáo, đời sống tâm linh họ còn được nuôi dưỡng và săn sóc hết sức đặc biệt bằng các phương tiện được gọi là bí tích. Đây chính là những nguồn mạch sự sống thần linh để cho tâm hồn người Kitô hữu được mạnh khỏe, vững vàng, và phát triển. Chúng là những cánh cửa mở ra cho người Kitô hữu đi vào những nguồn sống ấy. Những bí tích cũng chính là những nguồn nước mát trong tưới gội vào mặt đất tâm hồn thường bị khô cháy và cằn cỗi vì sức nóng thiêu đốt của vật chất, của thế giới bên ngoài, của đam mê và nhục dục.
Từ khi sinh ra cho đến khi nhắm mắt lìa đời, người Kitô hữu luôn được chăm sóc rất kỹ càng bởi các bí tích mà chính Chúa Giêsu đã thiết lập:
5. Phụng vụ: Hình ảnh đặc thù và rất rõ ràng của một tôn giáo là cách thức tôn giáo ấy dùng để tôn thờ Thượng Đế. Giáo Hội Công Giáo dùng phụng vụ như cách thức sống động và rõ ràng để đưa rước tâm hồn các tín hữu tìm gặp, tôn thờ, cảm tạ, và cầu xin với Thượng Đế.
Hằng năm có những chu kỳ phụng vụ và được lặp lại bởi những giới hạn nhằm giới thiệu với cộng đồng dân Chúa những mốc điểm của ơn Cứu Độ như Mùa Vọng, Mùa Giáng Sinh, Mùa Chay, Mùa Phục Sinh, và Thường Niên.
Nhưng phụng vụ trọng đại và quan trọng nhất là việc cử hành Thánh Lễ. Ở đó, mọi tín hữu được cùng nhau ca tụng, tôn vinh, và thờ phượng Thiên Chúa trong niềm hiệp thông với các thánh trên trời, và mọi anh chị em trong Luyện Hình và đang trên hành trình dương thế. Những bản nhạc du dương, những lời kinh nguyện sốt sắng, và những giây phút kết hợp. Trong Phụng Vụ Thánh Thể, người Kitô hữu được nuôi dưỡng bằng 2 nguồn mạch sự sống căn bản là Lời Chúa và Thánh Thể.
6. Kỷ luật: Kỷ luật là những luật lệ cần thiết nhằm bảo vệ và hướng dẫn trên hành trình về vĩnh cửu, trong việc thực hành đạo.
Trên con đường ấy có những bảng hiệu: Quẹo phải, rẽ trái, đi thẳng, đường quanh co, ổ gà. Đi qua thung lũng, vực sâu. Đường trơn trượt. Chỗ đông người và bộ hành qua lai... Bạn làm sao có thể đi đến một nơi xa lạ mà không cần đến những tấm bảng chỉ đường như vậy. Và bạn làm sao cảm thấy an toàn nếu như sống trong một căn nhà mà không có rào giậu và cửa. Kỷ luật là những rào cản, những cánh cửa và những dấu hiệu ấy.
Do đó, những luật lệ của Chúa và của Giáo Hội tất cả đều nhằm phục vụ sự an toàn, và bảo đảm cho người Kitô hữu trên đường về Thiên Quốc: “Cây roi và cái gậy của Ngài, đó là điều làm an ủi lòng tôi” (Thánh vịnh 23:4). Tác giả Thánh Vịnh đã thốt lên như thế.
Lên đường hay xuống đường:
Đạo là đường. Dùng đường ấy để tìm gặp Thượng Đế là điều cần thiết và hữu ích cho mọi người và cho đời sống tâm linh. Bạn đi đường nào là tùy quyền lựa chọn và thích hợp với hoàn cảnh của riêng bạn. Nhưng dùng đường để xuống đường chửi bới, bạo động, và xúc phạm đến người khác tức là đã lạm dụng tôn giáo, lạm dụng ý nghĩa thánh thiêng của đạo – hay đường.
Người viết không dám trích dẫn ra ở đây những ngôn từ mà nhóm thủ lãnh quá khích Hồi Giáo đã nhân danh đạo, nhân danh đường để xúc phạm, thóa mạ Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI. Sự xúc phạm do việc làm của ngài đâu chưa thấy, nhưng ngài thì đã bị xúc phạm quá sức đến độ những người vô tư và khách quan mấy cũng thấy rằng đó là những lạm dụng tồi tệ nhân danh tôn giáo.
Ngoài những tiếng nói chính thức lên tiếng bênh vực Đức Giáo Hoàng của nữ thủ tướng Đức, Hồng Y Quốc Vụ Khanh, Hồng Y Tổng Giám Mục Westminster, Tổng Giám Mục Charles Bo, Linh mục Lombardi, giám đốc văn phòng báo chí Vatican. Hội Đồng Âu Châu ngày 18 tháng 9 vừa qua cũng đã lên tiếng bênh vực cho Đức Giáo Hoàng như sau: “Tự do ngôn luận là một viên đá góc của những giá trị Âu Châu, như nó được tôn trọng đối với mọi tôn giáo. Kitô Giáo, Hồi Giáo, Do Thái Giáo, hoặc vô thần”. Phát ngôn viên của Hội Đồng Âu Châu Johannes Laitenberger đã nói như thế trong cuộc họp báo nhằm bênh vực cho Đức Giáo Hoàng. Theo ông Laitenberger thì bài nói truyện của Đức Giáo Hoàng phải được hiểu một cách đầy đủ và trọn vẹn. Nó không thể bị cắt xén thành một trích đoạn nhỏ để nhằm dẫn chứng một cách thiếu trung thực và theo một chủ ý khác.
Bài diễn văn của Benedicto XVI tại Ratisbonne
Đinh Vinh Phúc
Tóm lược và dẫn giải
Bài diễn văn của Benedicto XVI tại đại học Ratisbonne (Nước Đức, miền Bavière) ngày 12/9 vừa qua đã được tờ Le Monde và tờ La Croix phổ biến, độc giả tiếng Pháp có một cơ hội hiếm có để đọc chính văn bản để xem nó có xúc phạm (hay không xúc phạm) tới danh dự của người Hồi giáo, và nếu có thì ở chỗ nào.
Bài diễn văn bắt đầu bằng kỷ niệm của vị giáo sư đã dậy học ở đây, nhắc lại bầu khí cởi mở của Đại học giữa các ngành chuyên môn, và đặc biệt giữa hai ban thần học (Công giáo và Tin lành), mà đề tài nghiên cứu là Thiên Chúa, một đề tài xem ra không có căn bản gì hết, theo nhận xét của một giáo sư. Phủ nhận vai trò của thần học như vậy, loại Thiên Chúa ra ngoài lý trí, là một lập trường cực đoan sai lầm, theo diễn giả. Tất cả vấn đề là thế, và chỉ là thế. Benedicto XVI vẽ một bức tranh rất hấp dẫn về quá trình liên hệ giữa Đức Tin và Lý Trí, bắt đầu bằng cuộc đàm thoại giữa một nhà vua và một học giả.
(Thế kỷ 16 là một thời chinh chiến. Byzance (Constantinople) trung tâm của thế giới Thiên Chúa giáo ở phương đông, duới quyền lãnh của một hoàng đế (bazeus) tiếp nối sự nghiệp của Constantin đệ nhất. Byzance được bảo vệ bởi hệ thống tường thành rất vững chãi. Nhưng súng đại bác vừa xuất hiện trên chiến trường. Năm 1453, Mehmed II, một sultan, phá tan được tuờng thành và cùng một lúc tiêu hủy cả một đế quốc đã làm mưa làm gió ở vùng Địa Trung Hải hơn một thế kỷ.)
Nhưng trước khi sụp đổ, Byzance còn giữ nhiều vẻ huy hoàng với hoàng đế Manuel II( 1350-1425) một nhà thống thái, có dịp trao đổi với một học giả người persan (Iran), một nhà thần học Hồi giáo, vào năm 1391)