Thánh Marcô - Thánh Sử (thế kỷ I)
“Gioan cố cựu,” một tác giả sống vào thời các tông đồ, viết: “Marcô, phát ngôn viên của Phêrô, viết rất cẩn thận nhưng không mấy thứ tự, những lới nói và việc làm của Chúa mà người nhớ (Eusèbe, Lịch sử Giáo Hội). Marcô không thuộc nhóm mười hai, nhưng là một người rất quen thuộc với cộng đoàn giáo dân tiên khởi, một người bạn đồng hành của Phaolô, một người con của Phêrô tại Lamã (Col 4, 10; IP 5, 13; II Tim 4, 11). Các học giả đều đồng ý rằng Jean Marc, nói trong Công vụ và Thánh thư là tác giả phúc âm thứ hai. Người là con của bà Marie, một goá phụ giàu có, có nhà rộng, có nữ tớ giúp tại Giêrusalem, nơi giáo dân hay đến tụ họp. Phêrô, sau khi ra khỏi tù (CV 12, 12-17) đã về đó trú ẩn. Vì thế, tử nhỏ Marcô đã ghi nhớ các kỷ niệm của Phêrô.
Năm 45, Marcô theo Banabê và Phaolô trong cuộc du thuyết thứ I. Nhưng người bỏ họ, trở về nhà (CV 13,13). Phaolô không bằng lòng, nên từ chối đề nghị của Banabê đem Marcô theo trong cuộc du thuyết thứ II, năm 50. Banabê xuống tàu với Marcô, em họ, về Chypre quê của Banabê (CV 15, 26-39).
Từ đó, Marcô không được nhắc tới cho đến năm 61 thì Người có mặt với Phaolô tại Lamã, chuyện cũ đã quên. Năm 64, Marcô lại phục vụ Phêrô, mà người gọi là “Marc, con-ta” (I P.5,13). Vào thời Phêrô tử đạo hay sau đó, Marcô đã viết cuốn Phúc âm tại Lamã. Năm 67, Người ở Ephêsô, vì Phaolô, vài tháng trước khi chết, đã xin Timôthê, khi qua Lamã, đem Marcô theo (II Tim 4,11).
Văn là người. Lối văn của Marcô sống động, uyển chuyển, trung thực. Một tuyển tập các lời Chúa dạy, các việc Chúa làm, kết thành một sách bỏ túi cần thiết cho người giáo lý viên. Tương truyền rằng Marcô đã thành lập Giáo Hội Alexandria (Ai Cập) và chết tử đạo tại đó. Xác thánh được đưa về Venise năm 815, Venise nhận Ngài là quan thầy và lấy biểu hiệu con sư tử, biểu hiệu của Marcô. Thánh nhân còn là quan thầy của những người làm nghề gương và các lục sự.
Lễ kính: 25 tháng 4.
Hơn 30 vị Thánh và Chơn Phước khác mang tên Marcô.