Thánh Tôma tông đồ được mô tả như một con người sáng suốt, thực tế quả cảm, theo Phúc âm của Gioan. Ông có biệt danh là Didymô nghĩa là song sanh. Tôma đoán chắc những việc lớn lao sẽ diễn ra ở Giêrusalem khi các môn đệ cùng Chúa về Giêrusalem dịp lễ Vượt Qua. Chúng ta hãy cùng đi để chết với Người. (Gio 11,6). Sau khi Chúa sống lại, trong lúc ông đi vắng về, nghe kể lại, ông vẫn một mực không tin. Nếu tôi không nhìn thấy lỗ đinh nơi tay Người, nếu tôi không để tay tôi vào cạnh sườn Người thì tôi không tin” (Gio 20,24-29). Tám ngày sau, Chúa lại hiện ra với đông đủ các môn đệ, Chúa xin ông sờ đụng các vết thương của Ngài. Tôma không biết làm gì hơn là phủ phục và tuyên xưng đức tin: “Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa tôi!” Một dịp Chúa để cho Tôma và qua Tôma Chúa cho chúng ta một chân lý trên một bình diện cao thượng hơn là trên phương diện giác quan và khoa học. “Bởi vì ngươi đã thấy và tin, hỡi Tôma, phúc cho những ai không thấy mà tin.”
Tương truyền, Tôma đã giảng đạo cho người Mède và người BaTư, rồi qua cả Ấn Độ, nơi ngày nay có nhiều cộng đoàn Kitô Giáo theo lễ điển Malabar còn làm chứng tá cho tương truyền ấy.
Lễ nhớ: 3 tháng 7.