Số 37 Ngày 07.12.2006
Lời Giới ThiệuĐặt vấn đề.. Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề..
Một cách cửa đầu tiên hé mở vào thế giới Linh Đạo mênh mông…
Từ nhận định ngôn từ Mình Ta – Mình Thầy
Mở ra vấn đề gây cấn : Đức Tin, Cứu Độ - những vấn đề bức thiết của cuộc sống Đạo đích thực
Nhưng mấy ai trong chúng ta dành thời gian đặt vấn đề.. suy tư.. thao thức !!!
Tâm Linh Vào Đời số 37 xin phép đặt lại vấn đề qua bài
1-Một số nhận định bài Tham luận về Lời Truyền Phép
2-Tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay..
3-Ơn Cứu Độ - chính là lúc này đây
4-Chúa cứu độ tôi bằng cách nào?Lung Linh
Lời tòa soạn: Đây chỉ là chia sẻ lối nhìn của mình, dù rằng giọng văn đôi chỗ có vẻ hơi mạnh mẽ, nhưng chúng tôi hoàn tòan không có ý định bút chiến.
Mấy ngày trước đây, chúng tôi nhận được tham luận về Lời Truyền phép Thánh Thể của tác giả Cao Phương Kỷ đang trên Điện Báo Công Giáo Việt Nam ngày 05.12.2006.
Trước hết chúng tôi rất khâm phục và ngưỡng mộ trước một tác phẩm rất nghiêm chỉnh với những nghiên cứu khá công phu và phong phú từ nhiều nguồn ngôn ngữ và ý kiến khác nhau.
Chúng tôi xin sơ lược mục đích bài viết : Phải thay đổi công thức NÀY LÀ MÌNH THẦY bằng ĐÂY LÀ MÌNH TA như thế mới xứng hợp ngôn từ của VẬT PHÀM HÈN đối với THIÊN CHÚA UY QUYỀN CAO CẢ, SIÊU VIỆT..
Không được gọi xách mé ĐỨC GIÊSU mà phải cung kính thân thưa CHÚA GIÊSU. Tuy nhiên, đứng trên quan điểm Tâm Linh, chúng tôi xin phép đưa ra những nhận định sau.
NHẬN ĐỊNH
Ngay từ những dòng đầu tiên, tác giả đã nêu ra nguyên nhân rất thực tế :
Trong bài tham luận trước, bàn về khuynh hướng “phàm tục hóa” của thời đại này, đặc biệt nhằm triệt hạ CHÚA CỨU THẾ, CHÚA GIÊSU xuống hàng phàm nhân, qua sách báo, phim ảnh như: “DaVinci Code”. Do đó, mọi tín hữu, cần phải luôn luôn tuyên xưng Thiên Tính cúa CHÚA GIÊSU, là CON THIÊN CHÚA, là NGÔI LỜI NHẬP THỂ…
Và sau đây chính là nền tảng mà tác giả đã dựa vào để lập luận suốt 15 trang A4.
Tác giả tuyên bố : như “Kinh Thờ Lạy” đã dạy:
“Lạy Chúa tôi, tôi là vật phàm hèn, cũng là KHÔNG trước Mặt Chúa, tôi hết lòng thờ lạy và nhận thật Chúa là đầu cội rễ mọi sự, là cùng sau hết mọi loài”…
Vì tự nhận mình là vật phàm hèn, nên tư tưởng này phản ảnh rất đúng tinh thần cung kính sợ sệt trước Thiên Chúa uy quyền - vua cả trời đất...Về phần con, Nhờ thiên ân vô hạn, Cung kính vào thánh đường, Sợ sệt thờ phượng Chúa. (Tv 5:7)
Vì tự nhận mình là vật phàm hèn, nên tước hiệu Con Thiên Chúa cũng chỉ dành riêng cho Chúa Giêssu mà thôi !!!
Chính Chúa Giêsu đã chấp nhận án tử của quan chức Do Thái, khi xưng Mình là “Con Thiên Chúa”, và muôn vàn các Thánh Tử Đạo đã cương quyết tuyên xưng Chúa Giêsu là CHÚA, dầu chịu cực hình và bị giết chết, cũng không từ chối niềm TIN. Thực vậy, Đức Giêsu chỉ cần xưng mình là Con Thiên Chúa thôi, cũng đủ bị kết án tội phạm thượng và đã bị án tử rồi.
Vì tự nhận mình là vật phàm hèn, nên không được quyền gọi xếnh mé Đức Kitô mà phải tôn kính tuyên xưng: Chúa Giêsu theo Huấn thị của Giáo Hội :
Huấn thị 05 (coi số 25) cũng nói: Nhờ dùng ngôn từ Ca ngợi và Tôn Thờ, để đốt lửa nhiệt tâm Tôn Kính đối với Thiên Chúa Quyền Năng , đầy Tình Lân Tuất, và Bản thể Siêu Việt... ( Per verba laudis et adorationis, quae reverentiam et animum fovent erga Dei majestatem ejusque potentiam, misericordiam, atque naturam transcendentem,…). Do đó, có thể nói, Huấn thị chống lại những kiểu nói: bình dân, thô kệch, coi Chúa cũng bằng vai người phàm tục..
Không được dùng kiểu nói: “Đức Giêsu”, giống các nhận vật trần thế như Đúc Phật, Đức Đạt Lai lạt ma, Đức Mahomet, Đức Giáo Hoàng, Đức Hồng Y, Đức Khâm Sứ, Đức Giám Mục và Đức Ông.”
Thêm vào đó, để hù dọa những người yếu bóng vía, tác giả nhấn mạnh : Nếu muốn được cứu rỗi thì phải tin rằng Đây là Mình TA.. … chứ không được có quyền tin Này là mình THẦY.
Trời ơi, nguy quá, từ nay trở đi, linh mục nào còn dám cả gan đọc : Này là mình THẦY.. coi chừng không được cứu rỗi đâu nhé !!!
Chúng ta hãy nghe tác giả tuyên bố
Khi Chúa PHÁN: ” ĐÂY là MÌNH TA”. “ĐÂY là MÁU TA”, tức thì Bánh và Rượu biến thành “MÌNH TA”. MÁU TA” thật, không phải là của “ai” khác. Chính “Mình của Ta” và Máu của Ta”, tức là “CHÍNH THÂN THỂ TA “ sắp bị nhừ đòn, thịt nát, đầu đội mão gai, Máu tuôn trào, để Cứu Chuộc “cả và thiên hạ” (vũ trụ và nhân loại). Do đó, Chúa đã truyền lệnh cho mọi người phải TIN thật như vậy, nếu muốn được lãnh Ơn Cứu Chuộc.
Cuối cùng, tác giả quá lo lắng : E rằng cứ để đọc như vậy, Đức Tin sẽ trở nên hoang mang, và gây chia rẽ ra nhiều bè phái, tranh cãi nhau. Tác giả đã nêu lên nguyện vọng rất đỗi tha thiết :
Sau chót, một lời thỉnh cầu lên HĐGM/VN và UBPT: Xin xét lại càng sớm càng tốt, bản dịch hiện đang lưu hành (1992,2005), vì không dịch sát nghĩa với bản Latinh , và không theo đúng như Huấn Thị số 5 của Tòa Thánh, lại cũng không đúng với Ngôn Ngữ Việt Nam. Lời Truyền Phép THÁNH THỂ là Mầu Nhiệm Đừc Tin, quan trọng nhất trong ĐẠO. Nếu để sự lầm lạc tràn lan lâu ngày lâu tháng lâu năm, mà không cải chính, thì sợ rằng Đức Tin sẽ trở nên hoang mang, và gây chia rẽ ra nhiều bè phái, tranh cãi nhau.QUAN NIỆM TÂM LINH
Với ánh mắt Tâm Linh, ngôn từ nhân loại tuy cần thiết, nhưng nó chỉ là phương tiện để giúp mình sống đạo tốt hơn. Nên tùy góc nhìn, mà người ta sử dụng từ ngữ
Nếu tôi nhận mình là VẬT PHÀM HÈN.. đúng là phải đọc: ‘‘ ĐÂY là MÌNH TA”.
Nếu tôi nhận mình là Môn Đệ của Đức Giêsu, tôi có thể đọc : “Này là MÌNH THẦY”
Nếu tôi nhận ra mình là đàn em của Đức Giêsu, tôi có thể nhắc lại lời của Ngài trong tâm tình trìu mến: “Này là MÌNH ANH” các em hãy lãnh nhận mà ăn….theo tinh thần thư Do thái:
Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giê-su, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là các em,12 khi nói: Con nguyện sẽ loan truyền danh Cha cho các em con tất cả được hay, và trong đại hội Dân Ngài, con xin dâng tiến một bài tán dương. (Dt 2:11-12)
Vì vấn đề quan trọng không nằm ở chỗ sữ dụng từ ngữ TA, THẦY, ANH… mà sau khi rước Ngài vào lòng, chúng ta sống thực sự với Ngài mỗi ngày được mấy giây… như cảm nghiệm của Phaolô: Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20)Nền tảng: Tương quan giữa tôi và Chúa dựa trên nèn tảng tình yêu mà khối tình yêu này Chúa lại chính là người đi bước trước.
Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào :
Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa -mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.
Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa ; nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ.
Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. (1Ga 3:1-2).
Với quan niệm tôi là con Thiên Chúa, tôi không còn thấy mình là VẬT PHÀM HÈN và tôi cũng không còn cảm thấy Sợ Sệt như xưa… mà hiện giờ tôi vui sướng hạnh phúc bơi lội trong biển tình yêu bao la của Ngài. Trong tương quan ngọt ngào này, tôi cảm nhận mình rất tuyệt vời chứ không khốn khổ như một VẬT PHÀM HÈN rất tội nghiệp.
Từ căn tính tôi là con Thiên Chúa, tương quan của tôi và Đức Giêsu trở nên gần gũi đến nỗi.. tôi có thể vui vẻ và sung sướng kêu lên: Anh Giêsu thân yêu!!! mà không cảm thấy mình hỗn hào, xách mé..trái lại tôi thấy mình đã thực hiện đúng Thiên Ý đầy tình thương của Chúa Cha qua lời chia sẻ của Phaolô
Vì những ai Người đã biết từ trước, thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:29)
Nếu tôi lại cứ phải gọi Đức Giêsu là Chúa Giêsu, lập tức một bức ngăn cách hiện ra giống như trong phim Tầu, hoàng tử cứ phải : Tâu phụ hoàng, nhi thần..nghe sao có vẻ xa cách lạnh lùng..mà quả là lạnh lùng thật. Hoàng tử thử phật ý nhà vua một chút thử xem…làm thứ dân, đi đầy, thậm chí bị rơi đầu như chơi…
Vấn đề cuối cùng và cũng gây cần nhất: Ơn cứu độ
Tác giả đã xác quyết :
Khi Chúa PHÁN: ” ĐÂY là MÌNH TA”. “ĐÂY là MÁU TA”, tức thì Bánh và Rượu biến thành “MÌNH TA”. MÁU TA” thật….
Chúa đã truyền lệnh cho mọi người phải TIN thật như vậy, nếu muốn được lãnh Ơn Cứu Chuộc.
Đọc tới đây, người ta sẽ có cảm tưởng rất là kỳ quái !!
Bởi vì : Khi người ta tin rằng ” ĐÂY là MÌNH TA” – mình của Chúa Giêsu – kết quả là người ta sẽ được lãnh ơn Cứu Chuộc !!
Còn nếu tin Này là Mình Thầy – có lẽ không phải mình của Chúa Giêsu !!! - coi chừng !!. Đức Tin sẽ trở nên hoang mang !! và hậu quả là.. sẽ không lãnh được ơn Cứu Chuộc !!!
Muốn đào sâu về Ơn Cứu Độ, Không phải chỉ Tin suông mà còn phải thực hiện điều mình Tin vào trong cuộc sống hàng ngày của mình.
Nhân tiện đây, chúng tôi xin đặt lại vấn đề Đức Tin và Ơn Cứu Độ .
Lời Giới ThiệuNghe một điều gì đó, thấy một điều gì đó, tôi cảm thấy hoang mang…
Điều đó chứng tỏ Đức Tin của tôi quá yếu kém..
Bấy lâu nay, chúng tôi được dạy rằng: linh mục thay mặt Chúa ở trần gian.. Bỗng nhiên tôi nghe nói ở Hoa Kỳ có hàng trăm linh mục bị tố cáo phạm tội ấu dâm. Thế là tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay…
Bấy lâu nay, chúng tôi tin rằng tôi chỉ là Vật được tạo thành, phàm hèn, tội lỗi, yếu đuối.. bỗng có người đưa ra hình ảnh tôi là con yêu dấu của Chúa – con ruột của Chúa. Và họ chưng ra những bằng chứng trong Kinh Thánh đàng hoàng, chính xác. Thế là tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay…
Bấy lâu nay, chúng tôi được dạy rằng: thánh danh Giêsu rất cao trọng, quỷ thần khi nghe tên Giêsu cũng phải khiếp rung cả hỏa ngục..Bỗng nhiên, bây giờ có một số người dám cả gan dùng kiểu nói: “Đức Giêsu”, giống các nhân vật trần thế như Đúc Phật, Đức Đạt Lai lạt ma, Đức Mahomet, Đức Giáo Hoàng, Đức Hồng Y, Đức Khâm Sứ, Đức Giám Mục và Đức Ông. Thế là tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay…
Bấy lâu nay, chúng tôi tin rằng chúng tôi chỉ biết được mình sẽ được cứu độ hay không sau khi chết. Bỗng có người xác quyết với dẫn chứng khá thuyết phục từ Kinh Thánh rằng: chúng tôi có thể được cứu độ ngay tại đời này. Thế là tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay…
Tại sao Đức Tin của chúng tôi lại dễ bị hoang mang, lung lay như vậy??
Xin thưa rằng: nguyên nhân chủ yếu chính là vì Đức Tin của tôi đã bị người ta cài đặt (install) như thế nào thì tôi cứ nhắm mắt mà tin như vậy… Hậu quả đáng tiếc là tất cả những gì khác với những gì tôi đã bị cài đặt thì lập tức tôi cảm thấy hoang mang, Đức Tin tôi lung lay…
Tôi xin mạn phép phân tích một chút vế Đức Tin bị cài đặt
Đức Tin bị cài đặt (installed)
Mới nghe qua quý vị chắc khó có thể chấp nhận được vì Đức Tin quý báu vô cùng, do Chúa ban cho nhưng không, Sao lại dám cả gan bảo Đức Tin bị cài đặt - hay Đức Tin bị nhồi sọ.
Mời quý vị theo dõi mẩu chuyện thứ nhất:
Theo bạn, Đức Tin căn bản của đạo Công giáo là gì?
Dễ hơn ăn cơm sườn: Tôi tin Một Thiên Chúa Ba ngôi.
Bạn có tin chắc không?
Anh hỏi một câu hơi thừa rồi đấy. Chắc hơn đinh đóng cột.
Vậy Một Thiên Chúa Ba Ngôi này có dính dáng gì tới đời sống thường ngày của bạn không? Nói cho dễ hiểu hơn, hàng ngày bạn bạn làm dấu ít nhất 5 lần: sáng thức dậy, tối trước khi đi ngủ, và trước ba bữa ăn, nhưng bạn thực sự nhớ tới Chúa Ba ngôi được mấy giây?
À.. À.. Câu hỏi coi bộ căng…
Như vậy, bạn làm dấu đuổi ruồi… và Đức Tin của bạn rõ ràng bị nhồi sọ, bị cài đạt từ thủa còn thơ.Mẩu chuyện thứ hai:
Bạn còn tin điều gì nữa không?
Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống…
Chấp nhận Đức Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa nhưng Ngài có ban sự sống cho bạn không?
Anh muốn nói sự sống nào?
Tất nhiên là sự sống tâm linh dồi dào.
Thú thật với anh, tôi cũng chỉ nghe loáng thoáng về Chúa Thánh Thần. Một năm chỉ mừng lễ Chúa Thánh Thần một lần. Tôi cố ý lắng nghe các linh mục giảng về Thánh Thần, nhưng tôi có hiểu mô tê gì đâu, ngoài những ý niệm nghe đi nghe lại hàng chục lần: Thánh Thần là Ngôi Thứ Ba, Có 7 ơn Chúa Thánh Thần, Hãy nguyện xin Chúa Thánh Thần ban những ơn của Ngài để chúng ta giữ đạo cho tốt…
Bạn xin được mấy ơn Chúa Thánh Thần rồi?
Quả thật rất nhiều lần, tôi cảm thấy mơ hồ và nghi ngờ không biết có phải ơn Chúa Thánh Thần không, hay chỉ đơn giản là sự khôn ngoan thông thường của người đời…
Trong ngày bạn nhớ tới Chúa Thánh Thần được mấy phút? Tôi chưa muốn hỏi bạn sống trong Chúa Thánh Thần được mấy giây?
Đúng vậy, nhớ còn không nổi thì lấy tư cách gì mà sống chứ!! Sao anh quay tôi như dế vậy?
Để chúng ta thấy rõ rằng Đức Tin của chúng ta đã bị lập trình theo kiểu không cho sửa chữa: chỉ có Yes, No, chứ không có Option.Mẩu chuyện thứ Ba
Hai câu hỏi đầu có vẻ bí hiểm, màu nhiệm. Thôi, tôi hỏi câu gần gũi hơn nhiều.
Này , bạn có tin Mình Máu Thánh Chúa qua hình bánh và rượu không?
Tin chắc đi chứ, không có gì phải bàn cãi nữa đâu, chính Giáo hội đã dạy rõ ràng.
Bạn rước Chúa bao nhiêu lần rồi?
Khoảng sáu, bảy ngàn lần rồi đấy anh ạ. Lần này, anh chớ có coi thường Đức Tin sắt đá của tôi.
Tốt quá, bạn có vẻ đạo đức hơn cả tôi và tất nhiên là hơn rất nhiều người. Vậy bạn có thể cho tôi biết sau khoảng ngần ấy lần rước Chúa, trình độ tâm linh - hay mối tương quan thân mật với Chúa của bạn biến chuyển như thế nào. Tăng lên, hạ xuống hay vẫn cứ tàng tàng như xưa!! mỗi ngày như mọi ngày!!
..À.. Câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng khó trả lời dữ ha. Bình thường tôi lên rước lễ theo thói quen chứ có bao giờ đặt vấn đề mối tương quan thân mật của mình với Chúa ra sao đâu!! Thật ra thì lâu lâu tôi cũng cảm thấy sốt sắng, nhưng khoảng 90% là rước lễ theo quán tính. Cứ tới lúc linh mục trao Mình Thánh Chúa, mình lại nối đuôi người ta theo một dòng người lên rước lễ. Chịu lễ xong, cũng chẳng có gì thay đổi. Rồi khi tôi ra về, nhà thờ khép lại sau lưng. Chúa tiếp tục bị nhốt trong nhà tạm, còn tôi bươn trải giữa dòng đời, phải tranh đấu vật lộn với cuộc sống y chang những người chẳng biết Chúa là ai. Ủa! sao hôm nay anh phỏng vấn tôi dữ vậy?!!
À .. thử xem Đức Tin người công giáo chúng ta có bị cài đặt không? Ai ngờ Đức Tin bị lập trình thật rồi. Vì thế, hầu hết người Công giáo chúng ta đều sống như người máy, đã được nhồi sọ từ còn bé, rồi cứ vậy mà sống, chứ không bao giờ biết đặt lại vấn đề Đức Tin của mình sống chết ra sao.
Đức Tin bị cài đặt - tạo khủng bố.
Này bạn, nếu bình thường bạn đi lễ, hay đọc kinh. Bỗng nhiên, vì ham vui bạn bỏ ngang một vài lần, bạn cảm thấy thế nào?
Tôi đã từng rơi vào một vài lần như vậy, và tôi cảm thấy áy náy không yên. giống như mình mắc lỗi với Chúa, dù chưa đủ thành tố để cấu thành tội trọng.
Như vậy bạn đã bị chính Đức Tin của mình khủng bố mình khiến bạn phải lo sợ, áy náy phải không?
Có vẻ như thế, nhưng tôi cho rằng chuyện này do lương tâm ngay lành của tôi lên tiếng.
Lương tâm lên tiếng cũng phải dựa vào tiêu chuẩn Đức Tin của bạn chứ. Tại sao anh em ngoại giáo rất an tâm khi họ không hề tham dự một thánh lễ nào? Như vậy chứng tỏ tên trùm khủng bố chính là Đức Tin chết dở của chúng ta….
Này, nghe nói bạn đang là huynh trưởng chóp bu trong cộng đoàn phải không?
Chúa giao thì mình phải nhận thôi, đâu dám chối từ.
Làm sao bạn biết chắc chắn rằng đó là công trình Chúa giao cho riêng bạn?
Mấy người trước đã được mời gọi để nhận công trình này, nhưng họ từ chối. còn tôi, tôi vui vẻ đón nhận.
Tại sao mấy người kia không nhận?
Tôi không rõ lắm.
Rất có thể họ cho rằng họ chưa đủ sức kham nổi hoặc họ đang gánh vác một trọng trách khác mà họ chưa giải quyết ngay được, nên họ KHÔNG DÁM NHẬN chứ không phải HỌ TỪ CHỐI lời mời gọi của Ngài. Anh nghĩ gì khi anh giao một công việc cho huynh trưởng dưới quyền mà họ không nhận?
Nếu họ không nhận, thì họ là làm việc cho Satan.
Tôi nghiệp Xatan quá!! Nó có lỗi quái gì trong vấn đề này đâu!! Thực tâm họ cũng rất muốn đóng góp. Nhưng chỉ vì quá bận rộn chưa thể thu xếp được, chứ đâu phải họ muốn từ chối. Tôi nhận thấy Đức Tin của bạn biểu lộ như sau. Ở trên giao cho bạn việc gì, bạn đinh ninh phải tuyệt đối tuân hành. Nếu không, Đức Tin đó sẽ khủng bố bạn, khiến cho bạn phải lo sợ, áy náy không yên.
Bây giờ tới phiên bạn. Dựa vào niềm tin đó, bạn khủng bố những huynh trưởng thuộc hạ, khiến họ chỉ có một con đường duy nhất: Vâng phục tối mặt, sẵn sàng làm tay sai cho bạn dưới sức ép của Đức Tin khủng bố đóng khung trong trí não bạn. Ai tỏ ý không đồng quan điểm với bạn, Đức Tin bị cài đặt của bạn sẽ lên tiếng thúc giục: Tên này làm rối loạn cộng đoàn, phải xứ lý thẳng tay. Lập tức tên muốn vượt ra khỏi khuôn khổ sẽ bị bạn đì cho sói trán, hoặc bị bạn tìm cách loại trừ thẳng tay một cách nhẹ nhàng. Như thế chứng tỏ, Đức Tin là trùm khủng bố còn bạn và các huynh trưởng thừa hành bị khủng bố một cách rất đáng thương.
Tạm kết luận: Tôi đặt vấn đề Đức Tin để chúng ta cùng nhau kiểm tra lại Đức Tin của mình hiện nay như thế nào? Đó là Đức Tin sống động hay chỉ là Đức Tin bị cài đặt, bảo sao nghe vậy, vâng lời tối mặt, ai sao tôi vậy…???Đức Tin chân chính - tin vào sứ mạng cứu độ của Đức Kitô - sẽ giải thoát ta khỏi mọi áp bức, giam cầm, tù đầy để ta sống bình an, tự do và hạnh phúc. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,19 công bố một năm hồng ân của Chúa.(Lc 4:18-19)
Lời Giới ThiệuNgày xưa còn nhỏ - thời thập niên 50 - Chúng ta thường đọc rang rang: Chúa Giêsu xuống thế làm người, chịu nạn chịu chết trên cây Thánh giá để chuộc tội cho cả và thiên hạ - có nghĩa là Chúa ban ơn Cứu độ cho nhân loại để đời sau được hưởng mặt Chúa vui vẻ trên thiên đàng đời đời chẳng cùng Amen. Giờ đây, trong mùa Vọng này, chúng ta nên dành một chút thời gian để nhìn lại Ơn cứu độ, một trong những đề tài nghe rất nhàm tai nhưng nếu nghiên cứu thật kỹ thì lại rất mới lạ và đầy hấp dẫn
I. Rất nhàm tai: ƠN CỨU ĐỘ Theo lối nhìn nhân loại.
Chúng ta đã từng nghe dạy rằng:
Muốn được ơn cứu rỗi hay thừa hưởng công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô thì đòi hỏi phải có 2 điều kiện tối cần thiết như sau:
Được tái sinh vào sự sống mới qua phép Rửa ( xem Jn 3:5)
Tin Chúa Kitô và thực hành giáo lý của Chúa đã được loan báo qua Tin Mừng (Mk 16:16)
nghĩa là mến Chúa và yêu người như Chúa Giêsu đã dạy, cũng như từ bỏ mọi tội lỗi thì mới được ơn cứu độ.
Đặc biệt, Thánh Lễ hay Hy Tế đền tội và tạ ơn ( Eucharist) là phương tiện cao trọng nhất để áp dụng ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu cho nhân loại cho đến thời gian cuối cùng, để ban ơn cứu độ cho những ai muốn lãnh nhận
Khi chúng ta tham dự với lòng tin và ước muốn nhận lãnh ơn cứu chuộc thì sẽ nhận được đầy đủ và hữu hiệu như Chúa Giêsu đã ban cho những ai tin và thành tâm muốn lãnh nhận lần đầu tiên khi Người tế lễ Đức Chúa Cha trên Thánh giá năm xưa. (xem Hiến Chế Lumen Gentium, #á 3)
Có lẽ đây là một quan niệm rất bài bản và truyền thống và rất thích hợp cho những ai muốn hy vọng hưởng ơn cứu độ. Cụ thể là hy vọng đời sau được hưởng mặt Chúa trên thiên đàng - Hy vọng thôi nhé! Vấn đề hy vọng nhiều hay ít còn tuỳ thuộc mỗi cá nhân sống trên đời này ra sao. Xin nhắc lại một lần nữa: Đời Sau, chứ không phải ngay tại đời này. Nhưng … khi thực hành mới thấy chẳng dễ dàng chút nào. Có thể nói còn khó hơn mò kim đày biển.
Chúng ta, những người Kitô hữu, đã từng chịu phép rửa nhưng rõ ràng hầu hết chúng ta chưa thấy mình được tái sinh vào sự sống mới. Vẫn tiếp tục lê lết trong lối sống cũ - trong cơn ngủ mê dài, trong bóng tối sự chết. Ơn cứu độ vẫn còn xa xôi mịt mùng.
Còn việc thực hành giáo lý của Chúa nghĩa là mến Chúa và yêu người còn khó hơn bay lên trời dù là bay với cách chim đại bàng.
Mến Chúa hay yêu Chúa rất khó vì tôi tội lỗi cần phải nhờ Chúa cứu độ thì lập tức mối tương quan giữa Chúa và tôi trở nên nghìn trùng xa cách. Tôi chỉ có thể tôn thờ Chúa trong niềm kính sợ chứ không thể yêu thương thoải mái được.Yêu người còn khó hơn nhiều vì ngay vợ chồng đầu ấp tay gối mà còn đụng chạm; anh em làm việc với nhau mà còn gây tổn thương cho nhau, huống gì đôi khi phải đối mặt thường xuyên với những người khó ưa, khó tính làm sao mà yêu cho nổi. Việc yêu thương người như mình ta vậy Amen, đọc thuộc lòng như cháo mỗi ngày Chúa nhật, nhưng khi thực hiện quả là chua hơn dấm, không dễ chút nào cả. Ngoài ra, nhiều khi mang tiếng là yêu người mà lại hoá ra yêu cái danh thơm tiếng tốt tiếng của thằng tôi. Tôi ra sức làm việc tông đồ - bác ái càng nhiều càng tốt lúc đầu là vì đức ái Kitô giáo nhưng dần dần người ta âm thầm hoặc công khai khen ngợi tôi. Từ đó trở đi, tôi vẫn tiếp tục làm việc tông đồ - bác ái nhưng động lực đã từ từ chuyển biến sang bảo tồn danh dự cá nhân. Tôi càng lớn lên,còn Ngài càng nhỏ đi.
Còn chuyện từ bỏ tội lỗi quả là một chuyện dài nhiều tập kéo dài suốt cuộc đời. Vì vẫn tiếp tục trong lối sống cũ, nên chuyện từ bỏ mọi tội lỗi trở thành không tưởng. Mới xưng tội xong, chỉ một tuần sau, thậm chí mới vài ngày sau lại đã tái phạm. Con người bị sinh ra trong tội lỗi mà! Con người phàm hèn mà! Quyết tâm rất mạnh mẽ, nhưng lại sa ngã rất dễ dàng bởi vì cứ lấy sức mạnh ý chí của con người xác thịt vốn rất đỗi yếu đuối. thế thì mong gì nhận được Ơn cứu độ.
Cuối cùng, ta vẫn biết rằng Thánh Lễ hay Hy Tế đền tội và tạ ơn ( Eucharist) là phương tiện cao trọng nhất để áp dụng ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu cho nhân loại Nhưng kỳ lạ thay ta đã đi hàng ngàn thánh lễ, rước lễ cũng hàng ngàn lần. Lẽ ra ta phải gần Chúa hơn, trái lại càng lớn ta lại càng cảm thấy xa Chúa. Tôi quả thực không hiểu Thánh lễ đã áp dụng ơn cứu chuộc như thế nào mà hơn 6000 lần tham dự thánh lễ, ơn cứu chuộc vẫn mịt mù xa xôi !! Còn lời dạy Khi chúng ta tham dự với lòng tin và ước muốn nhận lãnh ơn cứu chuộc thì sẽ nhận được đầy đủ và hữu hiệu. Thú thật tôi không tài nào cảm nhận được điều này. Chúng ta ai lại chẳng tin Chúa ngự qua hình bánh ?! nhưng chuyện sẽ lãnh nhận được đầy đủ và hữu hiệu ơn cứu chuộc thì sao vẫn mơ hồ mông lung.
Có một hôm, chúng tôi đã nêu thắc mắc với một linh mục: Chúng ta lãnh nhận ơn cứu độ vào lúc nào? Có phải ngay sau khi rước Chúa chăng? Phải rước lễ bao nhiêu lần mới được lãnh nhận? Hay là đợi đến khi chết đi, chúng ta mới được truy lãnh đầy đủ và hữu hiệu ơn cứu độ cùng một lúc cho tiện?
Vị linh mục đó trả lời: Hiện nay chúng ta hãy cố gắng, cố gắng và chỉ còn biết hy vọng, hy vọng vào ơn cứu độ sẽ được Chúa ban sau khi chúng ta chết mà thôi!!! Không ai có thể vỗ ngực tuyên bố là mình đã được cứu độ ngay ở đời này!!!
Như vậy lý thuyết đã vẽ ra cả một tương lai rực sáng nhưng thực tế lại là một khu rừng âm u mờ tối dường như khó tìm ra lối thoát. Bởi lẽ theo ánh mắt nhân loại, chúng ta chỉ có thể cố gắng và cố gắng giữ những điều đã được dạy, rồi hy vọng và hy vọng…. ơn cứu độ đời sau mà thôi.
Xem tới đây, một số độc giả sẽ nêu ra một vấn nạn có vẻ hóc búa dựa vào tâm sự của thánh Phaolô: Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm (Rm 7:19) Và Phao-lô đã thét lên gần như tuyệt vọng: Tôi thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này? (Rm 7:24). Ngày xưa, chúng tôi cũng đã từng dựa vào lời này như một cánh phao cứu hộ để biện minh cho sự yếu đuối, vấp ngã của mình. Và lấy đó làm bình phong để an tâm ngủ yên trong con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối. (Ep 4:22).Chính tư tưởng này như viên thuốc độc tai hại đã tiêu diệt ý chí phấn đấu muốn vươn lên thoát khỏi ách nô lệ của bóng tối.
Nhưng có một điều đáng tiếc là chúng tôi lại không chịu đọc ngay câu tiếp theo: Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta! (Rm 7:25) và đặc biệt là 2 câu đầu của chương 8 Vậy giờ đây, những ai ở trong Đức Ki-tô Giê-su, thì không còn bị lên án nữa. Thật vậy, luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức Ki-tô Giê-su, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết. (Rm 8:1-2). Việc giải thoát khỏi luật của sự tội và sự chết - hình ảnh hoả ngục - chính là chìa khóa mở ra ơn cứu độ theo ánh mắt tâm linh.II. Rất mới lạ và đầy hấp dẫn: ƠN CỨU ĐỘ Theo ánh mắt tâm linh.
Mang lối nhìn nhân loại, có người đã phải lần mò trong đêm tối hàng mấy chục năm. Làm sao tìm được ánh sáng cứu độ bây giờ ?? Có lẽ chúng ta thử thay đổi quan niệm xem sao.
Theo ánh mắt tâm linh: Ơn cứu độ mang lại cho ta sự sống đời đời. Điều kiện nghe cũng có vẻ đơn giản hơn: Thật, tôi bảo thật các ông: Ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đờiđời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. 25 Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến - và chính là lúc này đây - giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy (Ga 5:24-26)
Điều kiện: Lắng nghe Lời Chúa bằng cách cá nhân hoá và nội tâm hoá.
Ai nghe lời tôi (Đức Giêsu). Lời Đức Giêsu theo nghĩa hẹp là những lời được ghi chép trong tin mừng. Hiểu theo nghĩa rộng là toàn bộ tân cựu ước. Nói cách khác đó là Lời Chúa. Lời Chúa trong Kinh Thánh thì mênh mông và có nhiều cách nghe như dụ ngôn Người Gieo Giống. Một trong những cách nghe sinh hoa kết quả đó là cá nhân hoá và nội tâm hoá. Chúng ta đọc từ từ và dừng lại thật lâu lời nào khiến mình tâm đắc. (Xin xem lại Đọc Kinh Thánh theo ánh mắt tâm linh. Maranatha số 22). Tất nhiên là mỗi người sẽ tâm đắc và nếm cảm những Lời Chúa khác nhau. Nhưng chắc chắn một khi Lời Chúa thấm dần vào tâm hồn thì tất cả đều có thể đồng cảm với nhau một các dễ dàng vì lý do sau đây:
Trước kia, họ là những kẻ chết - Kẻ chết ở đây biểu tượng cho tình trạng sống đạo theo thói quen, ai sao tôi vậy, họ sống mà như ngủ mê, vật vờ trong bóng tối sự chết. Nay nhờ Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống đã giúp họ từ từ thức dậy sau bao ngày ngủ mê, giúp họ trỗi dậy từ cõi chết. Lúc đó họ cảm nhận rất rõ Chúa đã chiếu ngời ánh vinh quang sự sống, tình yêu, sức mạnh của Chúa, không những trên đầu mà cả toàn thân - tâm của họ nữa. Và họ cũng vui mừng thấy mình quả thực đã từ cõi chết bước vào cõi sống. Kể từ đây họ sống không còn là họ sống thuần túy sự sống của thân xác mà họ bắt đầu sống từ nguồn sống của Thần Khí Thiên Chúa đang tuôn trào trong tâm hồn lẫn thân xác của họ.
Nói tới cái chết, chúng ta thường nghĩ ngay cảnh nhắm mắt xuôi tay, yên nghỉ trong mộ, về cõi vĩnh hằng. Thực ra, theo ánh mắt tâm linh thì cái chết được hiểu trong tình trạng sống theo con người cũ, con người xác thịt, tất cả quy về mình. Đây chính là tình trạng chết về phần tâm linh. Thánh Phaolô đã chia sẻ: Nếu anh em sống theo tính xác thịt, anh em sẽ phải chết; nhưng nếu nhờ Thần Khí, anh em diệt trừ những hành vi của con người ích kỷ nơi anh em, thì anh em sẽ được sống.(Rm 8:13). Thêm vào đó, Ngài còn khuyên nhủ: Anh em là những người sống đã từ cõi chết trở về, anh em hãy hiến toàn thân cho Thiên Chúa, và dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều công chính, phục vụ Thiên Chúa.(Rm 6:13) Sống, chết ở đây chắc chắn phải hiểu theo ý nghĩa hoàn toàn tâm linh chứ không thể hiểu theo nghĩa xác thịt. Rất có thể ta khỏe mạnh như một võ sĩ, nhưng theo ánh mắt tâm linh: ta lại như một tử thi biết đi.
Một vấn đề khá thú vị: đó là lúc nào thì ta biết được chắc chắn rằng ta là những người sống từcõi chết trở về. Chính Đức Giêsu đã trả lời: Giờ đã đến - và chính là lúc này đây.(Ga 5:25)
Chúng ta hiểu như thế nào? Sau một thời gian thấm nhập Lời Chúa và thực tập sống theo những gì mình khám phá thì bỗng nhiên một ngày nào đó, quan niệm của ta hoàn toàn thay đổi, cái nhìn của ta cũng trở nên sâu thẳm hơn. Thấy người ta đi lại, tranh giành.. mà ta tưởng như họ đang diễn tuồng. Thật đó, mà cũng giả đó. Rõ ràng nhất là trước kia tôi chỉ thấy thằng tôi ăn-uống-ngủ-nghỉ, vui-buồn-sướng-khổ, Nay tôi đã dần dần nhận ra sự hiện diện và hoạt động của Chúa ngay trong cuộc đời thường ngày của mình. Cho tới một hôm tôi cảm nghiệm thật mãnh liệt với một niềm xác tin sâu xa với tình trạng tình thức sáng ngời. Thì đó chính là lúc tôi từ cõi chết bước vào cõi sống. Hay nói cách khác chính lúc đó tôi ý thức mình đã được cứu độ. Cái giây phút mà mỗi người NGỘ không xảy ra cùng một lúc - kẻ trước người sau, nhưng chắc chắn nó xảy ra ngay tại đây, giữa chốn hồng trần đầy vinh hoa phù phiếm với những lời mời gọi cực kỳ quyến rũ của ma quỷ, thế gian và xác thịt.
Một khi đã từ cõi chết trở về, họ mới cảm nghiệm được tất cả hương vị sảng khoái của lời khẳng định của thánh Phaolô: Vậy giờ đây, những ai ở trong Đức Ki-tô Giê-su, thì không còn bị lên án nữa. Thật vậy, luật của Thần Khí ban sự sống trong Đức Ki-tô Giê-su, đã giải thoát tôi khỏi luật của tội và sự chết.(Rm 8:1-2). Thánh Phêrô cũng đã hoan hỉ chia sẻ: Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. (1Pr 2:9) Việc giải thoát khỏi luật của sự tội và sự chết để bay vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền là một minh chứng hùng hồn của ơn cứu rỗi. Và Ơn cứu độ lúc này mang đặc tính quả là mới lạ và đầy hấp dẫn. Nỗi sợ hãi ngày xưa đã tan biến nhường cho niềm hoan lạc và bình an trong Thần Khí Thiên Chúa.
Xin lưu ý quý vị 2 điều:
Nói như vậy thì ta gạt bỏ Thánh Lễ và Bí Tích sao? Xin thưa rằng Không, Không đời nào! Vì từ khi cá nhân hoá lời Chúa, thì ta bắt đầu nhìn theo ánh mắt tâm linh. Tâm hồn ta thanh thoát vì đã được giải thoát vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. Từ đó, ta vui hưởng Bí tích một cách hân hoan, một cách ý thức và một cách chủ động; chứ không phải chịu phép Bí Tích một cách vô ý thức hay làm cho xong một bổn phận kẻo phải mang tội. Cụ thể là trong Thánh Lễ ta chăm chú nghe lời Chúa và bài giảng của chủ tế. Lòng ta ấm lên khi Lời Chúa thấm một chút vào tâm hồn. Ta tích cực đối đáp và cùng hát với cộng đoàn: Tôi sẽ cầu nguyện với tấm lòng, nhưng cũng cầu nguyện với trí khôn nữa. Tôi sẽ ca hát với tấm lòng, nhưng cũng ca hát với trí khôn nữa ( 1Cr 14:15) Rồi trong phần hiệp lễ, ta vui vẻ mời gọi Chúa vào lòng mình để xác tín và sống trong tình yêu Chúa mạnh mẽ hơn, chứ không chỉ lên rước lễ như một tên ROBOT ngày xưa…
Còn một điều dễ gây hiểu lầm: không phải là hiện nay, sau khi từ cõi chết bước vào cõi sống là ta lập tức trở thành thánh sống. Ta luôn sống như Chúa sống. Ta coi thế gian như rác. Hoàn toàn không phải như vậy. Thời gian đầu, ta thực tập sống kết hiệp với Chúa quả là cam go và chua chát như cảm nghiệm của cô con dâu cứng đầu LTCT trong Maranatha số 36. Chỉ vì tiếng nói xác thịt của con người cũ suốt mấy chục năm qua luôn luôn muốn giành quyền làm vua, làm chủ, luôn tìm cách khẳng định con người mình. Do đó, mới đầu, mỗi ngày ta nhớ Chúa và tập sống với Chúa giỏi lắm chừng 10 phút là cùng. Nhưng như vậy còn hơn trước kia ta chẳng nhớ Chúa được 5 giây. Rồi tháng năm trôi qua, thời gian ta sống với Chúa tăng lên và tình thân của ta với Chúa cũng nồng thắm hơn một cách tự nhiên và vững mạnh.
Tóm lại, Ơn Cứu độ quả là một đề tài thú vị và hấp dẫn. Vấn đề còn lại là mỗi người trong chúng ta lên kế hoạch thực hiện cho riêng mình để chúng ta có thể vui hưởng ơn cứu độ ngay ở đời này. Đây là những tâm tình phát xuất từ cảm nghiệm cá nhân, xin chân thành chia sẻ với quý vị, chứ không dám nêu ra để làm mẫu đâu! Rất mong quý vị thông cảm và hiểu cho. Ước mong Mùa Phục Sinh năm nay - dù đã là tuần cuối cùng trước khi Chúa thăng thiên - sẽ là bệ phóng siêu nhiên mà chúng ta cùng nhau quyết tâm Hãy coi mình như đã chết đối với tội lỗi - đối với nếp sống đạo hình thức của con người cũ - nhưng nay lại sống cho Thiên Chúa, trong Đức Ki-tô Giê-su.(Rm 6:11). Chúng ta cùng hát vang lên trong mùa Phục-sinh-viên-mãn-tâm-linh: Alleluia! Alleluia! Thần Khí ngự trong chúng ta, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong chúng ta, mà làm cho thân xác của chúng ta được sự sống mới.(Rm 8:11)Alleluia! Alleluia!Kinh thưa quý độc giả,
Trong Sắc lệnh Tông đồ Giáo dân, đoạn 10 đã viết: Họ cũng nên có thói quen trình bày với cộng đòan giáo hội những vấn đề riêng của mình hay của cả thế giới hoặc những vấn đề liên quan tới phần rỗi mọi người để cùng nhau góp ý kiến, nghiên cứu và giải quyết.
TLVĐ xin đưa ra một vài thắc mắc mời gọi suy tư bằng cách đặt vấn đề: Chúa Cứu độ tôi bằng cách nào?
Có lẽ sẽ xuất hiện vài cách trả lời sau đây:1. Câu trả lời thứ nhất: Người đã hòan thành công trình cứu chuộc trên thập giá, nhờ đó Người đem lại ơn cứu độ và tự do cho con người. Nói theo kiểu bổn đồng ấu: Chúa đã chịu nạn chịu chết trên cây Thánh giá mà chuộc tội(cứu độ) cho cả và thiên hạCâu trả lời này nghe có vẻ không ổn lý những lý do sau:
Xét trên tòan cầu: sau những tỷ lệ giao động, những năm tháng gần đây số người tin Chúa chỉ chiếm khỏang một phần sáu nhân loại. Rõ ràng còn khỏang 5 tỳ ngừoi nữa, đâu có nhận được ơn cứu độ của Chúa. Họ sẽ ra sao? Ai là người chịu trách nhiệm khi hàng tỷ người chết đi mà không nhận được ơn cứu độ? Tình yêu bao la vô bờ bến của Chúa ở đâu?
Xét về mặt cá nhân: Dường như tôi tưởng niệm Tuần Thánh cũng giống như bất cứ một lễ tưởng niệm nào đó dành cho người đã qua đời. Bằng chứng là sau những nghi thức tưởng niệm Chúa chịu chết, tôi vẫn không thấy mình được Chúa cứu độ và tự do đích thực. Đợi năm sau, tôi lại tiếp tục tưởng niệm và tưởng niệm…2. Câu trả lời thứ Hai: Đức Kitô đã hòan tất nơi Người những màu nhiệm cứu độ chúng ta bằng cái chết và sự sống lại còn gọi là màu nhiệm vượt qua.Câu trả lời này có vẻ thuyết phục hơn vì mở ra một bầu trời ánh sáng phục sinh, mang lại nhiều hy vọng sẽ được phục sinh như Đức Giêsu. Bao nhiêu mùa Phục Sinh đã qua, nhưng hầu hết tôi vẫn chẳng có gì thay đổi. Ơn cứu độ vẫn cứ như bong bóng xà bông rực rỡ muôn màu, chỉ khẽ chạm vào, nó lập tức sẽ nổ tung.
3. Câu trả lời thứ Ba: Giáo hội nắm giữ đầy đủ mọi phương tiện cứu độ - chúng ta tha hồ mà hãnh diện!! - Trong phụng vụ, giáo hội để các tín hữu tiếp xúc với các màu nhiệm cứu chuộc – các Bí Tích - để được đầy tràn ơn cứu độ cho hết mọi người. Trong đó, công trình cứu độ được thực hiện mạnh mẽ nhất là qua Hy Tế Thánh Thể.Mới đọc những tư tưởng trên đây, chúng ta cho rằng có lẽ đây là một giáo hội tuyệt hảo với lý thuyết tuyệt vời cứ như một phản ứng hóa học.
Chịu các phép Bí tích + Lòng thành = Tràn đầy ơn cứu độ.
Ấy thế mà tôi đã từng chịu Bí Tích Thánh Thể hàng ngàn lần + hàng trăm lần với Lòng thành nhưng vẫn không đưa tới kết quả tràn đầy ơn cứu độ. Cùng lắm, tôi mang cảm tưởng rằng mình có vẻ đạo đức hơn hàng ngàn người khác. Nhưng còn ơn cứu độ vẫn còn xa tít mù khơi.4. Câu trả lời thứ Tư: Trong kinh Nhật Tụng, Đức Kitô chuyển cầu ơn cứu độ cho thế giới.Câu này lại nghe có vẻ bí hiểm quá, Làm sao biết Đức Kitô đang chuyển cầu ơn cứu độ cho thế giới? Đức Kitô kitô , một vị Thiên chúa tòan năng mà chuyển cầu chắc là hiệu lực hơn Đức Maria cả triệu lần, nhưng vấn đề là bao lâu nữa – một, hai, ba năm nữa…. - thế giới mới được cứu độ? Hay là phải đợi tới ngàn năm thứ ba mươi, ngàn năm thứ sáu mươi??!!
5. Câu trả lời thứ Năm: Để hòan thành ơn cứu độ, Đức Giêsu đã sai Thánh Thần từ Chúa Cha đến để Chúa Thánh Thần thực hiện công trình cứu độ trong các tâm hồn và thúc đẩy giáo hội bành trướng thêm mãi…Lạ thật, chúng tôi cứ tưởng câu trả lời thứ nhất đã dư rồi chứ vì rõ ràng là chỉ mình Đức Kitô cũng đã đủ hòan thành công trình cứu chuộc và đem lại ơn cứu độ và tự do cho con người. Sao bây giờ lại nói: Để hòan thành ơn cứu độ, cần phải nhờ Thánh Thần thực hiện công trình cứu độ !!!
Quả là rối mù cả lên: Đem lại ơn cứu độ và tự do cho con người hay Thực hiện công trình cứu độ. Điều nào quan trọng hơn? Điều nào mang lại kết quả cứu độ tuyệt vời và viên mãn hơn???
Tóm lại, nhân dịp Mùa Vọng, mùa trông đợi đấng Cứu Độ, TLVĐ đặt vấn đề Cứu Độ để chúng ta có thể suy tư, thao thức và tìm ra câu trả lời cho chính lòng mình trong một thời gian gần đây…_____________________________________________________