Số 41 Ngày 12.01.2007
Lời Giới Thiệu
Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề..
Một cách cửa đầu tiên hé mở vào thế giới Linh Đạo mênh mông…
Xin quý độc giả tiếp tục Đặt Vấn Đề : Con Yêu Dấu của Chúa
Đức Tin ngược đời : Lung Linh
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Thiên chúa : Khiết Tâm
Chúa Giêsu đi ăn cưới : Trần Mỹ DuyệtLung Linh
Khi suy tư về biến cố Đức Giêsu chịu phép Rửa, hầu như ai cũng muốn xoáy vào chủ đề: Con rất yêu dấu của Cha - qua đoạn tường thuật của thánh Luca:
Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giê-su cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra,22 và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con yêu dấu (You are my beloved Son) của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con. (Lc 3:21-22)
Từ hình ảnh người con yêu dấu chúng ta nhớ về giây phút trọng đại của biến cố Truyền Tin để xác mình lý lịch Con Yêu Dấu của Cha. Sứ thần Gabriel đã quả quyết:
- " Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế Đấng Thánh sắp được sinh ra, sẽ được gọi là Con Thiên Chúa" ( Lc 1, 35).
Đọc tới đây hầu hết chúng ta gật gù và cho là một chuyện rất tự nhiên. Đức Giêsu là Chúa thì danh hiệu Con Thiên Chúa, con Đầng Tối Cao là chuyện khỏi phải bàn luận mất thời giờ.
Còn chúng ta thì cứ việc tự nhận mình là phàm hèn, yêu đuối, là không trước mặt Chúa cho chắc ăn..
Chúng ta cứ việc nhắm mắt mà tin rằng chỉ duy nhất mình Đức Giêsu được sinh ra mà không phải tạo thành..còn chúng ta tòan là một lũ phàm nhân, là một lũ VẬT ĐƯỢC TẠO THÀNH chứ không được diễm phúc do Chúa sinh ra. Dù rằng Tin Mừng Gioan đã quả quyết:
Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:13)
Đoạn Kinh Thánh này quan trọng đền nỗi.. ngày xưa phải đọc trong các Thánh Lễ.. ông bà miền quê gọi là E-van thứ hai.
Ngày nay đoạn này được đọc trong – Lễ Giáng Sinh ban ngày và Thứ Bảy Bát nhật Giáng sinh.
Đọc ngoài miệng là Họ được sinh ra ... do bởi Thiên Chúa...Nhưng vì đã được dạy cả hàng ngàn năm nay nên chúng ta cứ tin như đóng đinh vào cột: Chúng ta là vật được tạo thành.
Ai dám tuyên bố: Tôi là con Thiên Chúa. Tôi là con yêu dấu của Chúa. Tôi là con ruột của Chúa.. lập tức những người tự nhận mình là vật phàm hèn sẽ vung tay thật cao khép kẻ dám phạm thượng vào trọng tội: chống Giáo Hội.. Bè rối.. lạc đạo...
Lý do: đây là những danh hiệu cao quí chỉ được dành riêng cho Đức Giêsu mà thôi.. dù rằng Kinh Thánh đã xác tín: chúng ta được sinh ra ... do bởi Thiên Chúa..cũng mặc kệ . Miễn là được dạy sao thì cứ việc tin như thế, đừng hỏi lôi thôi, đừng thắc mắc vớ vẩn... mà bị lên án là rối đạo ... khốn khổ cả một đời. Chết không được chôn trong Đất Thánh!! Rõ ràng là Đức Tin ngược đời!!
Mời quý độc giả nghiên cứu lại việc xuất hiện của Gioan Tảy Giả, Kinh Thánh cũng ghi rất rõ: lời của một Thiên sứ:
Vì em bé sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Rượu lạt rượu nồng em sẽ đều không uống.
Và ngay khi còn trong lòng mẹ, em đã đầy Thánh Thần.
Em sẽ đưa nhiều con cái Ít-ra-en về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ. (Lc 1:15-16)
Một câu hỏi thật nghiêm chỉnh xuất hiện:
Phần chúng ta, Ngay khi còn trong lòng mẹ, chúng ta đã đầy Thánh Thần không??
Hấu hết chúng ta cho rằng không. Phải đợi sau khi được chịu Phép Rửa mới được trở nên con cái Chúa – Không biết từ khi sinh ra cho tới khi chịu phép Rửa tôi là con cái của ai? Của Ông Ađam? Của ma quỷ?
Sau khi chịu phép Rửa, nhận được Thánh Thần để trở nên con Thiên Chúa qua việc xức dầu thánh... thế mà vẫn cứ yêu đưối.
Lớn lên thêm một chút, chúng ta chịu phép Thêm sức, nhận tới 7 ơn Thánh Thần trong đó có ơn Sức Mạnh..nhưng vẫn tiếp tục xác nhận mình yếu đuối, phàm hèn cho tới chết!!!
Tại sao vậy? Tại sao cứ mãi phàm hèn, yêu đuối như vậy???
Một hòn đá – không, một tảng đá rất lớn - khiến chúng ta thường vấp phải đó là Phân biệt rõ ràng Thánh – Phàm.
Đức Giêsu là Thánh – Chúng ta là Phàm
Gioan Tảy Giả là Thánh – Chúng ta là Phàm
Phao-lô là thánh - Chúng ta là Phàm.
Nếu như vậy thử hỏi chúng ta đọc Kinh Thánh để làm gì?
Lập tức các người tự nhận mình là Phàm Nhân sẽ la toáng lên:
Vậy mà cũng hỏi, để bắt chước các nhân đức của các ngài chứ để làm gì!! Sao ngu quá vậy!!!
Dạ em ngu lắm, nhưng Chúa là Thánh, mình là Phàm, làm sao bắt chước nổi??
À, thì mình phải cố gắng, cố gắng, cố gắng..
Bao giờ mới thành công??
Chuyện đó thì có lẽ đến chết cũng chẳng đi đến đâu..vì mình cảm thấy phàm hèn yếu đuối quá sức. Phạm tội.. xưng tội..rồi lại phạm tội..rồi lại xưng tội..Cái vòng luẩn quẩn này không biết bao giờ mới kết thúc!!!
Đây chính là mấu chốt của vấn đề. Bấy lâu nay mình đọc Kinh Thánh mà cứ mang trong đầu tư tưởng phân biệt Thánh – Phàm thì cho dù đọc mỗi ngày 2 tiếng đồng hồ, suy niệm 5 tiếng đồng hồ thì cũng chẳng nên cơm cháo gì!!! Mèo vẫn hoàn mèo – Phàm nhân vẫn hoàn Phàm nhân. Rõ ràng là Đức Tin ngược đời!!
Một số người khác sẽ đưa ra lý luận cổ điển:
Thánh Gioan Tảy Giả, thánh Phaolô đã được Chúa thương chọn cách riêng, còn chúng ta không được chọn như thế.
Hóa ra Chúa thiên vị, thương người này ghét bỏ người khác..Suy ra, Chúa thương rất ít và bỏ rơi rất nhiều. Có thể nói: thương chỉ chừng 10% là các thánh và những người Chúa chọn như các linh mục, tu sĩ..; còn 90% là phàm nhân, thành phần bị bỏ rơi.. sống chết mặc bay. Thế thì tình yêu Chúa vô biên ở chỗ nào???
Này, anh đừng phạm thượng. Đây là một màu nhiệm ..không thể hiểu nổi..Anh đừng tuyên bố bừa bãi.
Ấy, tôi chỉ nêu vấn đề để chúng ta cùng suy tư và tìm hiểu đến nơi đến chốn, kẻo chúng ta cứ nhắm mắt tin bừa: Tình yêu Chúa vô biên nhưng cùng lúc đó chúng ta lại chấp nhận Tình yêu Chúa rất giới hạn, chọn người này, bỏ rơi người kia. Rõ ràng là Đức Tin ngược đời!!
Bây giờ giả sử chúng ta mạnh dạn tin rằng không những Đức Giêsu, Gioan Tảy Giả, Phao-lô là Con Yêu Dấu của Chúa... mà cà chúng ta nữa, mỗi người chúng ta đều là Con Yêu Dấu Ngài thì chuyện Tình yêu bao la vô biên của Chúa lập tức sẽ rõ như ban ngày, chứ đâu phải lúng túng cắt nghĩa bằng đủ mọi trường phái Thần học, rồi khi bí quá.. liền mang bùa hộ mệnh Màu Nhiệm ra để khỏa lấp Đức Tin ngược đờicủa mình!!!
Tóm lại tảng đá vấp phạm khiến Đức Tin của chúng ta trở thành ngược đời đó chính là chúng ta luôn mang trong trí óc mình tư tưởng: Tôi là VẬT PHÀM HÈN chứ không phải CON YÊU DẤU của Chúa.
Về thân xác, chúng ta thường lầm tưởng rằng con người mình chỉ có phần thân xác: tôi dễ mệt mỏi, dễ nhiễm bệnh, dễ bị tổn thương bởi bất cứu tai nạn nào: đụng xe, hỏa họan, động đất, sóng thần… tàn tạ hư hao, chỉ là tro bụi, sẽ trở về bụi tro…
Về mặt tâm linh: tuy thân xác tôi mong manh như cây sậy, nhưng tôi Không Phàm Hèn bởi vì tôi được sinh ra bởi chính Thiên Chúa, mang hình ảnh của Ngài, tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa …
Thánh Phaolô đã khẳng định:
Dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi (mong manh, yếu đuối), thì con người bên trong (con yêu dấu đầy sức mạnh Thần Khí của Chúa) của chúng tôi ngày càng đổi mới. (2Cr 4:16).
Ta thấy đó, chính điều lầm tưởng này khiến cho Đức Tin của chúng ta trở thành ngược đời vì Tin một đàng, Nghĩ một nẻo...Tin như trống đánh xuôi… Sống như kèn thổi nguợc!!!Khiết Tâm
Một người mẹ đã quyết định truyền dẫn lòng tự tin vào những người con của bà sớm bao nhiêu có thể. Sau khi bà được người con đầu lòng, và tên nó là Matthêu, bà hỏi đi hỏi lại nó rằng,
"Tại sao mẹ yêu con?"
Bà đã dạy cho nó phải trả lời mỗi khi bà hỏi câu đó là, "Bởi vì con là Mátthêu."
Sau khi đứa con thứ hai ra đời, nó tên là Lillian, bà cũng dùng một chiêu thức lập đi lập lại câu hỏi, "Tại sao mẹ yêu con?"
Lillian không cần suy nghĩ và ngần ngại trả lời ngay, "Bởi vì con là Lillian."
Tại sao Thiên Chúa lại yêu tất cả các bạn, nào là Mátthêu, Lillian, Roberts, Mary, Alice...? Bởi vì bạn là bạn! Bạn là con Chúa trong Chúa Giêsu.
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Thánh Luca nói cho chúng ta về biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa, "Có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con" (Lc 3:22). Điều này gợi lên một câu hỏi thách đố đó là: Bạn có thể nào vượt qua khỏi những cách thức suy nghĩ quá quen thường nhật của mình để lắng nghe lời Thiên Chúa nói với bạn, "Con là Con yêu dấu của Cha" không? Bạn có thể nào phá đi cái hàng rào "người lớn" của bạn và trở nên như một trẻ nhỏ để tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của Thiên Chúa chăng?
Trong một lớp Thánh Kinh dành cho người lớn, vấn đề được bàn đến vào ngày hôm đó là việc cầu nguyện. "Hãy xin, thì sẽ được", Người hướng dẫn đã trích lời này từ trong bài giảng trên núi của Chúa Kitô. Sau đó, thầy giáo hỏi các học viên trong lớp rằng các bạn có cầu nguyện hằng ngày không? Một ông đã giơ tay trả lời rằng tôi cầu nguyện để được khỏe mạnh. Một người đàn bà trả lời, "Tôi cầu nguyện cho được hạnh phúc." Một vài người khác thì cầu nguyện cho được ơn cứu độ ở đời sau. Tuy nhiên, một bà cụ già vẫn cứ lắc đầu lia lịa với những câu trả lời mà bà nghe được. Khi đến phiên của bà, bà đã nói, "Việc cầu nguyện rất đơn giản., Tôi biết Chúa yêu tôi và tôi cầu nguyện xin Chúa cho tôi tin Chúa nhiều hơn nữa, tôi tin Chúa quá ít, nhiều khi còn nghi ngờ nữa."
Tuy nhiên, bạn có thấy không! Vấn đề không phải là chỗ mình cố gắng để thay đổi ý định của Thiên Chúa về bản thân của mình! Ngài đã yêu thương ở bạn! "Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa" (Gn 1:1). Chính Ngôi Lời đã nhập thể làm người để mặc khải cho chúng ta về tình yêu mãnh liệt của Thiên Chúa đối với con người. Các bạn đã có trong trí của Thiên Chúa ngay từ ban đầu. Các bạn là một trong những thành phần của công cuộc sáng tạo để đem nó đến chỗ viên mãn trong Nước Tình Yêu của Ngài.
Cho dù là bạn có gặp khó khăn gì trong giây phút hiện tại, cho dù là bạn có gặp những nỗi gian truân gì mà bạn không được người khác thông cảm, bạn hãy tin tưởng rằng sự hiện diện của bạn trên trái đất này được Thiên Chúa quan phòng cách đặc biệt.
Bạn đừng tầm thường hóa công trình kiệt tác của Ngài bằng cách là các bạn tự đặt mình vào khuôn đúc của cuộc sống. Đừng hạn chế cuộc sống của mình vào một khuôn khổ nào cả. Bạn hãy biết chấp nhận chính mình! Hãy vui mừng hân hoan vì bạn là bạn.
Một đứa bé đi học về và đến nói với bố mình, "Thầy giáo con nói là tối mai sẽ có một cuộc họp giữa phụ huynh và thầy giáo tại trường học." Ông bố lại hỏi lại, "Bố có cần phải đi không?" "Con nghĩ là họ sẽ mong có sự hiện diện của bố," đứa con trả lời lại, "bố biết không, đây là cuộc họp nhỏ bao gồm thầy giáo, hiệu trưởng, bố và con."
Hôm nay, xin đề nghị các bạn làm một cuộc họp nhỏ, sớm bao nhiêu có thể, giữa Thiên Chúa và chính bạn. Bạn hãy nghe lời Chúa Giêssu nhủ bảo hôm nay và trở thành một em bé. Hãy đàm thoại và tin tưởng vào Thiên Chúa, hãy lắng nghe lời Ngài, "Con ơi, con là con của Cha. Con là con rất yêu dấu của Cha. Con đẹp lòng Cha. Cha hằng yêu thương con." Hãy cảm nghiệm tình yêu của Ngài. Hãy dìm mình vào trong sự hiện diện của Thiên Chúa, và cảm nghiệm được sự vượt qua cái biên giới đóng khung mà nó đã kéo bạn xuống.
Hãy để cho tất cả những lo lắng phiền muộn trôi đi! Hãy tin tưởng vào lời phán quyết của Chúa và đừng sợ hãi gì. Hãy tin tưởng vào Chúa và hãy xây dựng cuộc sống của mình bằng cách này và bạn sẽ cảm nghiệm được một cuộc sống đầy đủ và tràn ra cho những người chung quanh.
Bạn có thể trở thành nhà giảng thuyết hiệu lực nhờ sức mạnh đến từ Thiên Chúa. Để trở thành cha mẹ tốt, người vợ và chồng tốt, người hàng xóm tốt, hãy biết dùng cái nguyên liệu mà Thiên Chúa đã đổ vào lòng bạn. Bạn cần phải tin tưởng vào cái nguyên liệu đó. Nó sẽ ban cho bạn sức mạnh, hy vọng và trang bị cho bạn biết phục vụ người khác trong sứ mệnh Chúa Giêsu đã truyền dạy.
Hãy phó mình cho Thiên Chúa như một em bé. Hãy lắng nghe lời Ngài như một người con ngoan thảo. Nếu bạn tin tưởng vào Chúa thì một sự việc lạ lùng sẽ xảy ra. Đó là bạn sẽ biết kính trọng tất cả mọi người, và bạn sẽ biết phải sống với mọi người ra sao.Trần Mỹ Duyệt
Bạn và tôi, chúng ta thường xuyên vẫn nhận được những thiệp mời đi ăn cưới. Đôi khi mỗi năm đến 4 hay 5 đám cưới. Cưới con, cưới cháu, cưới con cháu của bạn bè, của người thân. Và mỗi lần như vậy chúng ta đêu thấy mình trở thành quan trọng và là người đem lại niềm vui và hãnh diện cho kẻ khác: “Sự hiện diện của ông/bà, của anh/chị, của cô, chú, bác là niềm vui và hãnh diện cho gia đình chúng tôi”. Và: “Sự hiện diện của ông/bà, của anh/chị, của cô, chú, bác tăng thêm phần long trọng trong bữa tiệc”.
Một người tầm thường như chúng ta đây mà sự hiện diện còn là một niêm vui và hãnh diện cho đôi tân hôn và gia đình hai họ, phải hiểu làm sao trong tiệc cưới tại Cana hôm đó khách được mời là Đức Maria, Chúa Giêsu và các môn đệ của ngài. Có thể nói, tiệc cưới hôm đó là một tiệc cưới vô tiền khoáng hậu. Tiệc cưới duy nhất dưới vòm trời này có được những khách mời danh dự như vậy. Nhưng rồi, tiệc đang vui mà bỗng trở nên buồn. Mất mặt qúa. Tiệc cưới mà lại thiếu rượu: “Họ hết rượu rồi!” (Gio 2:30. Nhưng câu hỏi được nêu lên ở đây là: “Tại sao Chúa và Mẹ Maria lại đi dự tiệc cưới?” Và: “Tại sao bữa tiệc hôm đó lại hết rượu?”Tại sao Chúa đi dự tiệc cưới?
Xét về mặt con người bình thường thì Chúa đi dự tiệc cưới hôm đó hẳn là gia chủ có họ hàng thân thiết, hoặc ít nhất cũng là chỗ quen biết. Do đó, việc Chúa, Đức Mẹ, và các môn đệ của ngài được mời tham dự có thể hiểu là vì ngài là người trong dòng họ, hoặc chỗ quen biết.
Nhưng dưới ánh sáng Tin Mừng, và qua cặp mắt tâm linh, thì việc Chúa Giêsu tham dự tiệc cưới hôm đó ở Cana không chỉ thuần túy mang ý nghĩa xã hội. Nó nói lên ý nghĩa của một ơn gọi cao qúi, được thiết lập, chúc phúc và sự quan phòng của chính Thiên Chúa. Đó là ơn gọi hôn nhân gia đình. Thánh Kinh đã ghi nhận, từ đầu hết, Thiên Chúa đã xe duyên, kết tóc cho con người qua ơn gọi hôn nhân. Biến cố vườn Diệu Quang năm nào khi Adong một mình cô đơn và đã khiến Thiên Chúa tạo dựng cho ông một người bạn đường, một người tương trợ ông bằng chính xương thịt của ông: “Phen này, nàng là xương của xương tôi, thịt của thịt tôi” (Sáng Thế 2:23). Adong đã sung sướng nhìn ra hình ảnh của mình qua dung mạo của người nữ mà Thiên Chúa đã mang đến và giới thiệu cho ông.
Một ơn gọi mà hơn 90% nhân loại trên mặt đất được kêu mời để tham dự. Một ơn gọi, một đời sống mà thiếu nó sẽ không có sự nối dài của nòi giống. Sẽ không có nhân loại, không có xã hội, và cũng không có Giáo Hội. Chính Đức Kitô khi vào trần gian cũng đi qua ơn gọi này. Ngài được sinh ra trong một gia đình làm con Thánh Cả Giuse và Mẹ Maria. Và chính ngài hôm nay lại đến tham dự một tiệc cưới để cầu phúc và chung vui với niềm vui của người thân đã mời mình. Cũng do chính trong sự hiện diện của ngài, của Mẹ Maria, của các môn đệ ngài, ngài đã một lần nữa xác nhận cái giá trị cao cả của hôn nhân. Và như để minh xác một lần nữa điều mà Thiên Chúa đã làm khi xưa trong vườn Diệu Quang cho Adong và Evà vẫn còn giá trị và phải được tôn trọng: “Sự gì Thiên Chúa đã liên kết, loài người không được phân ly” (Mat 19:6).
Không phải vô tình, và cũng không phải rỗi giờ mà một Thiên Chúa mặc xác phàm đã đến và tham dự một tiệc cưới.Tại sao hết rượu?
Có thể là hôm đó có đông thực khách, mà toàn là những thực khách biết uống, thí dụ, các tông đồ đi theo Chúa hôm đó chẳng hạn. Thêm 12 ông cộng với Chúa là 13. Mười ba đàn ông cộng thêm với những đàn ông khác cho nên rượu cạn mau là điều không khó hiểu. Cũng có thể là rượu hôm đó ngon nên được chiếu cố kỹ vì thế chóng hết. Nhưng cũng có thể là chủ nhà không dư giả lắm nên chỉ mua vừa đủ mà khách mời lại nhiều nên hết rượu nửa chừng.
Nhưng nếu tiệc cưới chỉ là dấu chỉ của một ơn gọi cao qúi, ơn gọi hôn nhân, thì rượu đây không chỉ là chất uống làm cho say, làm cho nồng nàn và thi vị bữa tiệc mà là tình yêu đốt cháy để nối kết và hòa tan hai tâm hồn và hai thân xác nên một. Và sự thiếu rượu lại cũng chỉ là một cái cớ để Thiên Chúa nhắc nhở cho con người rằng dù là trong yêu thương họ vẫn cần đến Chúa, và cũng cần có mặt của Thiên Chúa. Vì tình yêu mà họ dành cho nhau chỉ là một sự chia sẻ của tình yêu Thiên Chúa. Vì: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Jn 4:8).
Chúa Giêsu có nhiều cơ hội và hoàn cảnh để thực thi phép lạ, nhất là phép lạ đầu tiên để chinh phục lòng tin của các môn đệ ngài, nhưng ngài đã chọn môi trường hôn nhân gia đình để thực hiện phép lạ này.
Trước hết ngài muốn cho nhân loại biết rằng ơn gọi hôn nhân gia đình có một vị trí quan trọng trongchương trình cứu độ của ngài.
Tiếp đến, qua các môn đệ đầu tiên, ngài muốn cho Giáo Hội sau này được hướng dẫn bởi các tông đồ là những người có mặt trong buổi tiệc hôm đó, phải có trách nhiệm vun trồng, thăng hoa và gìn giữ ơn gọi cao cả này.
Và sau cùng, dù là ơn gọi gia đình, ơn gọi tu trì, tất cả chỉ có thể tồn tại và phát triển do tình yêu. Một tình yêu dâng hiến, phục vụ và quên mình. Một tình yêu kín múc và xuất phát từ tình yêu Thiên Chúa.
Phải hết rượu thì Thiên Chúa mới có cớ để bày tỏ tình yêu và quyền năng ngài.Ngài bảo gì hãy làm như vậy
Đây là cốt lõi của ý nghĩa ơn gọi. Dù là tận hiến, dù là hôn nhân, nếu ngài bảo gì mà chúng ta không làm thì sẽ không bao giờ có phép lạ. Nước lã hóa nên rượu ngon chỉ xẩy ra sau khi những gia nhân đã kín nước và đổ đầy các chum. Tình yêu dâng hiến, tình yêu trao ban, tình yêu phục vụ trong gia đình, trong Giáo Hội chỉ được biến đổi và chuyển vào trái tim, vào tâm hồn mỗi chúng ta, khi chúng ta chịu khó vất vả múc và đổ đầy nước vào những cái chum, cái vò tâm hồn và trái tim mình. Chỉ sau khi đó, Thiên Chúa mới đến, và tình yêu ngài mới thánh hiến và biến đổi những vất vả, những hy sinh, những giọt nước mắt của chúng ta thành niềm vui và hoan lạc là hoa trái của tình yêu đích thực.
Nhưng ngài bảo gì? Dĩ nhiên, là bảo chúng ta đổ đầy nước vào các chum nước. Nhưng không hẳn là nước, vì tình yêu không được biến đổi từ nước. Nó là những nhẫn nhục, chấp nhận, thứ tha, tế nhị, và tôn trọng nhau là những ly nước đang chờ biến thành rượu nồng của tình yêu. Tình yêu không có hy sinh là thứ tình yêu lừa dối, giả tạo. Tình yêu mà không có hy sinh là thứ tình yêu tẻ nhạt, một thứ rượu xoàng chỉ làm choáng mắt những kẻ đã say.
Chúa Giêsu, Mẹ Maria, và các môn đệ ngài đi ăn cưới. Tất cả đã nói lên rằng ơn gọi hôn nhân gia đình là một ơn gọi cao trọng, đáng cả Thiên Chúa và Giáo Hội quan tâm và tôn trọng.
Mẹ Maria và các gia nhân đã cộng tác để tạo điều kiện cho Chúa thực hiện phép lạ đem lại hạnh phúc cho đôi tân hôn, nhắc nhở một điều hết sức cần thiết cho cuộc đời hôn nhân là chúng ta không thể thiếu vắng bóng dáng và lời cầu xin của Đức Mẹ. Ngoài ra, cuộc sống hôn nhân là một bữa tiệc không bao giờ được thiếu rượu tức thiếu tình yêu. Đời sống hôn nhân càng dài, tức bữa tiệc càng dài thì càng cần nhiều rượu, tức nhiều tình yêu mà nó chỉ có thể được cung cấp do nguồn tình yêu khôn tả của Thiên Chúa, và do đó, phải đặt giá trị hôn nhân, giá trị tình yêu trong Chúa, vì : “Thiên Chúa là tình yêu”.
Lời giới Thiệu
________________________________________________________