tlvd-36-1

tlvd-39-1

Số 44  Ngày 27.02.2007

Lời Giới Thiệu
Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề..
Một cách cửa đầu tiên hé mở vào thế giới Linh Đạo mênh mông…
Tâm Linh Vào Đời xin mời độc giả đặt lại vấn đề CÁM DỖ
Có nhiều lối nhìn về cám dỗ
Chúa bị cám dỗ để ta khỏi sa chước cám dỗ. Trần Mỹ Duyệt
Vượt qua Cám dỗ - Dễ như ăn cơm sườn. Lung Linh

CHÚA BỊ CÁM DỖ ĐỂ TA KHỎI SA CHƯỚC CÁM DỖ

Trần Mỹ Duyệt

Mở đầu Mùa Chay Thánh, Giáo Hội mời gọi mọi Kitô hữu hãy nhìn vào cuộc sống của mình để thành tâm xám hối. Và để nói với chúng ta một cách đầy đủ, ý nghĩa hơn, Giáo Hội đã trưng dẫn tấm gương của chính Chúa Giêsu. Ngài đã bị thử thách và bị cám dỗ để chúng ta khỏi sa vào chước cám dỗ: “Khi ấy Thánh Thần dẫn người vào hoang địa và ở đó chịu ma quỷ cám dỗ” (Mt 4:1).
Thánh Thần hướng dẫn Chúa vào hoang địa để chịu ma quỷ cám dỗ. Đây là một hành động hết sức khó hiểu và nghịch lý. Vì Thánh Thần sao lại có thể làm thế cho Chúa Giêsu. Thế nhưng cũng qua việc Chúa Giêsu chịu cám dỗ, mỗi khi chúng ta bị ma quỷ cám dỗ cũng có thể nói được là “Thánh Thần đã dẫn chúng ta đến chỗ để bị cám dỗ”, để qua đó, chúng ta có thể tránh khỏi sa chước cám dỗ.

CÁM DỖ

Thánh Kinh đã ghi nhận, từ buổi đầu sáng tạo đã có cám dỗ, và thụ tạo đầu tiên trong hàng các thiên thần đối diện với cám dỗ là Lucifer, một thiên thần sáng láng như chính cái tên gọi của y. Rất tiếc Lucifer đã không vượt qua được cơn cám dỗ, và đã trở thành Satan tăm tối. 
Tiếp đến, thụ tạo đầu tiên trong con người là Adong và Evà cũng đã nếm mùi cám dỗ. Và hai Nguyên Tổ này cũng đã gục ngã trước cám dỗ.
Như vậy cám dỗ là một cái gì hết sức mạnh mẽ, hết sức lôi cuốn, và rất khó chống cự. Chúa Giêsu sau khi đã trải qua những cám dỗ và thắng các cám dỗ cũng thấy được điều này, nên ngài đã dậy chúng ta không được coi thường bằng cách dựa vào sức lực, tài trí, và khả năng của riêng mình. Ngài dậy chúng ta phải cầu nguyện, và xin ơn trên ban xuống: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ. Nhưng cứu chúng con khỏi sự dữ”. Ngài gọi cám dỗ là một sự dữ. Sự dữ tồi tệ và khinh khủng đến độ chúng ta phải sa tránh và không được đến gần.
Vậy cám dỗ là gì mà kinh khủng và khó thắng vượt như vậy? Thánh Ký đã ghi nhận như sau:
“Sau khi đã ăn chay 40 đêm ngày, ngài thấy đói. Tên cám dỗ đến gần và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa hãy biến những viên đá này thành bánh đi” (Mt 4:3). Và tiếp tới sau khi đã đưa ngài lên đỉnh cao của đền thờ, hắn nói với ngài: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy gieo mình xuống đi. Vì có lời Thánh Kinh chép rằng ‘Ngài sẽ truyền cho các thiên thần nâng đỡ ông, để chân ông không vấp phải đá” (Mt 4:6). Rồi sau cùng khi đưa ngài lên đỉnh non cao, cho thấy tất cả vinh quang trần thế, hắn nói với ngài: “Nếu ông sấp mình thờ lậy ta, thì tất cả thuộc về ông” (Mt 4:9).
Đọc kỹ những gì Satan đã cám dỗ Chúa Giêsu như Thánh Ký đã ghi nhận, chúng ta thấy hiện ra ba hình thức cám dỗ: 1) Các dỗ theo bản năng tự nhiên, 2) Cám dỗ theo tình cảm, 3) Cám dỗ theo lý trí. Tuần tự theo nhau từ cái dễ đến cái khó khăn. Từ bên ngoài vào đến bên trong.

1. Cám dỗ theo bản năng.

Có lẽ vì thấy Chúa mang thân phận con người, nên Satan đã thử dùng bản năng để cám dỗ ngài trước: “Nếu ông là Con Thiên Chúa hãy biến những viên đá này thành bánh đi” (Mt 4:3).
Là con người thì ai mà chả đói, nhất là sau khi đã ăn chay 40 đêm ngày. Đói thì tìm của ăn, khát tìm nước uống, không ai trong nhân loại thoái khỏi những hệ lụy này. Nhưng cái làm cho bản năng trở thành nguy hiểm và có thể làm cho con người bị ra hư hỏng đó là “tin vào bản năng của mình” và “thần thánh hóa” bản năng ấy: “Nếu ông là Con Thiên Chúa”.
Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta tất cả đều cảm nhận được cái nguy hiểm và tinh vi của cơn cám dỗ này. Thái độ dối lòng mình, hoặc tự cho mình có khả năng thắng vượt thử thách đã làm cho nhiều người vấp ngã. Thí dụ, người uống rượu thường tự cho mình là có dư khả năng chừa được rượu. Hoặc uống một chút cho thiên hạ biết mình là người biết ăn chơi hoặc bản lãnh. Nhưng khi nói chuyện với một người say rượu mà bảo rằng họ là người nghiện rượu thì không bao giờ người đó nhận mình như vậy.     
Những cám dỗ thuộc bản năng dầu sao cũng chỉ là những cám dỗ thuộc con người tự nhiên. Tuy vậy, cái thâm hiểm ở cám dỗ bản năng này là người bị cám dỗ không hề biết đó là những cám dỗ để cần phải xa tránh. Vì sau khi đã bị sa ngã ở đây, thường chúng ta sẽ tiếp tục vấp ngã ở những hình thức cám dỗ cao hơn do sự nghi ngờ về bản thể và bản chất của con người, cũng như tâm lý mặc cảm về những yếu đuối của mình. 
Satan không trải qua những cám dỗ này, vì hắn thiêng liêng. Adong và Evà cũng không bị cám dỗ ở lãnh vực bản năng, vì lúc đó Nguyên Tổ còn đang trong thời gian mà lý trí có thể kìm hãm được bản năng. Không bị bản năng chi phối.

2. Cám dỗ theo tình cảm. 

Sau khi đã không thắng được Chúa Giêsu ở phương diện bản năng, Satan tiếp tục tấn công ngài về lãnh vực tình cảm. Đây là tình cảm tự tôn và tự đại. Từ trên đỉnh cao của đền thờ, hắn nói với ngài: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy gieo mình xuống đi. Vì có lời Thánh Kinh ché rằng: Ngài sẽ truyền cho các thiên thần nâng đỡ ông, để chân ông không vấp phải đá” (Mt 4:6)
Cái cảm giác lâng lâng của một người nhẩy từ trên cao xuống, và nhất nữa là khi biết chắc được cha mình sẽ sai các người giúp việc đỡ lấy mình, không để chân mình chạm phải đá hẳn là thú vị lắm. Vì mình là Con Thiên Chúa mà. 
Satan không qua cám dỗ này, nhưng đến Adong và Evà thì tình cảm đã nhen nhúm vào chước cám dỗ. Hai Nguyên Tổ tưởng rằng Thiên Chúa là cha thì cùng lắm cũng chỉ hù dọa thôi, làm gì đến độ phải ra tay xử nặng. Và từ cái cảm tình này đã dẫn Evà mon men đến gần cây Biết Lành Biết Dữ. Trái đẹp, thơm ngon, lại của Cha mình trồng, ăn một trái được lên cao trọng. Bất quá cha có xử thì cũng nhẹ tay mà (x. Sáng Thế 2:15; 3:6-7).
Tính chất thâm hiểm của cám dỗ đã lên cao hơn một bậc. Nó đã vượt qua bản năng tự nhiên để đi vào tâm lý và tình cảm của con người. Thất tình, lục dục là điều mà ít ai tránh khỏi. Hỷ, nộ, ai, cụ, ái, ố, dục. Nó làm cho con người thường hay lẫn lộn Yêu thương và hờn ghét. Cảm tình và dục vọng. Buồn và vui. Thất vọng và Hy vọng.
Những cám dỗ này nếu được che dấu dưới cái mác đạo đức, thương người, dưới cái mác công bằng, tình thương, thì rất khó để chúng ta phân biệt. Nguyên Tổ đã vấp ngã. Và rất nhiều lần chúng ta đã vấp ngã.

3. Cám dỗ theo lý trí.

Nhưng có lẽ cám dỗ đi vào thượng tầng trí tuệ của con người mới là những cám dỗ gây cấn và nguy hiểm. Sau khi đã thất bại cám dỗ Chúa dùng bản năng, dùng tình cảm của mình, giờ đây tên cám dỗ tấn công một “chưởng” cuối, đó là đánh vào tâm trí tự kiêu của con người. Thánh Kinh ghi khi đưa ngài lên đỉnh non cao, cho thấy tất cả vinh quang trần thế, hắn nói với ngài: “Nếu ông sấp mình thờ lậy ta, thì tất cả thuộc về ông” (Mt 4:9).
Được làm vua toàn thể trái đất, vinh quang nhất mực là điều mà ai cũng thèm khát và mong mỏi. Làm tổng thống Hoa Kỳ đã là một danh vọng tột bực mà nhiều người thèm khát. Làm đến Giáo Hoàng càng vinh quang và quyền lực hơn. Nhưng được tất cả mọi sự dưới gầm trời này thì đó là điều càng làm cho con người thèm thuồng và ham muốn hơn. 
Lucifer đã ngã thua cám dỗ này khi hắn thấy mình quá khôn sáng. Hắn tưởng đã đến lúc có thể làm Chúa Trời được, nên đã hãnh diện tuyên bố:
“Ta sẽ lên trời.
Trên các vì sao của Thiên Chúa,
ta sẽ bác ngai ta.
Ta sẽ ngự trên núi Tao Phùng,
nơi bồng lai cực bắc.
Ta sẽ lên chót vót từng mây,
nơi ta sẽ đồng hàng với Thiên Chúa”
(Is 14:13-14).
Nhưng Lucifer đã không được như hắn muốn. Nơi chót vót tầng mây giờ đây trở thành vực sâu tối tăm. Và nơi bồng lai cực bắc trở thành hỏa hình muôn thuở. Hắn biết mình đã thua Thiên Chúa, nên hắn càng cao ngạo và không muốn bất cứ ai tốt lành và may mắn hơn hắn. Và vì thế mà thảm cảnh vườn Diệu Quang đã xẩy ra. Cũng bằng tâm thức cao ngạo muốn biết lành và biết dữ, muốn bằng Thiên Chúa mà Nguyên Tổ đã bị giáng phạt.
Vì không hoàn toàn tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, nên hắn đã mang cái lý trí tự kiêu kia ra, để một lần nữa mong thắng được trận chiến cuối này, vì dầu sao chiếm được lý trí, chiếm được thượng tầng suy tư của con người cũng là chiếm được tất cả con người.
Trên đây là 3 hình thức cám dỗ mà qua trình thuật của Thánh Kinh chúng ta có thể nhìn thấy và hiểu ra được. Mang thân phận con người và để đồng cảm với con người, Chúa Giêsu đã trải qua cả 3 hình thức cám dỗ ấy. Ngài muốn cho chúng ta hiểu rằng muốn chiến thắng được bản năng cần phải chiến thắng được những dục vọng đang thôi thúc nó. Những dục vọng thầm kín, những thôi thúc con người tìm cầu và khỏa lấp những ước muốn thấp hèn trong đó bản năng dục vọng được kể là mạnh nhất.
Ngài cũng muốn cho chúng ta hiểu rằng, ngoài con người bản năng ra, chúng ta còn bị chi phối bởi những thu hút về mặt tình cảm, mà sự thu hút của nó khiến chúng ta dễ giận, dễ ghét, dễ bực bội, dễ cau có. Sống theo cảm tính cũng là sống theo những đòi hỏi của những xu hướng giác quan mà thị giác là một phần quan trọng. Thanh sắc. Ít ai có thể dễ dàng chống cự nổi những cám dỗ này. Trước những lời đường mật, và trước sức hấp dẫn thu hút của sắc đẹp mà cửa ngõ đi vào là con mắt. Và đó cũng là những cám dỗ mà con người cần phải xa tránh.
Và sau cùng là trí khôn, lòng muốn, mà sự kiêu căng tự phụ là điều hết sức quan trọng. Lucifer, Adong và Evà, và ngay tất cả mọi người chúng ta, khi nói đến những sa ngã và yếu thì thường liên kết với tính kiêu căng, tự phụ. Với ý tưởng và ước muốn làm Thiên Chúa hoặc ngang hàng với Thiên Chúa. Và đầu mối tội đầu chính là sự cao ngạo của mỗi con người.

CHÚA CHIẾN THẮNG CÁM DỖ

Mở đầu, trích đoạn Thánh Ký đã ghi nhận một điều khiến chúng ta tìm ra được cái ý nghĩa cốt lõi của thử thách và cám dỗ: “Ngài được Thánh Thần hướng dẫn vào hoang điạ”. Như vậy, khi một chước cám dỗ đến, hay nếu vì yếu đuối mà ta để mình rơi vào cơn cám dỗ, chúng ta cũng có thể nhìn ra được cái ý nghĩa sau cùng của nó, chính là Thiên Chúa đã cho một cơ hội để con người chiến thắng thần dữ. Bằng cách chiến thắng chính bản năng của mình. Bằng cách chiến thắng chính cảm tình của mình. Và bằng cách chiến thắng chính ý chí của mình. Do lời cầu xin và thái độ khiêm nhường.
Chúa Giêsu đã dùng Lời Chúa: “Có lời chép rằng”. Lời chép đây là lời Thiên Chúa, là Thánh Kinh. Mà Thánh Kinh là sức mạnh tâm linh, là lẽ sống thần linh và là lời ban sự sống. Đọc và suy gẫm Thánh Kinh sẽ đem lại cho chúng ta sức mạnh để chiến thắng tội lỗi.
Riêng về thân phận yếu đuối của con ngưòi, chúng ta phải đến với Thiên Chúa nguồn sức mạnh và đỡ nâng để như Chúa Giêsu đã dậy, chúng ta phải hằng ngày cầu xin: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”.
Cám dỗ. Đó là những thôi thúc, mời gọi chúng ta luôn luôn muốn tìm kiếm cái tôi, đề cao tự ái, thoả mãn dục vọng, thỏa mãn tình cảm, và nhất là dễ dàng suy phục Satan để tìm được những danh vọng, quyền lực chóng qua của trần gian mà chấp nhận mất phúc Thiên Đàng.
Lậy Chúa là Cha nhân lành, đầy tình yêu thương và săn sóc. Chúa đã bị cám dỗ và đã chiến thắng tên cám dỗ. Xin cho chúng con biết xa tránh và chiến thắng các chước cám dỗ nhân danh sức mạnh, tình thương, sự chở che, và quan phòng của Chúa. Amen.    
 
Lời Giới thiệu

VƯỢT QUA CÁM DỖ  DỄ NHƯ ĂN CƠM SƯỜN

Lung Linh

Cám dỗ là một ám ảnh khủng khiếp mà chúng ta phải chiến đấu vất vả. Nó đã khiến cho một vị thánh kia đã phải lăn vào bụi gai, đau quá, cơn cám đỗ đành phải tạm lánh đi, tìm dịp khác lại mò đến.
Tên cám dỗ vốn là Satan, nó nghĩ ra cả nghìn mưu thần chước quỷ để chúng ta rơi vào bẫy. Thường thường, nó rót vào tai ta những lý luận cực kỳ chí lý:

Và rồi chúng tôi cũng thử một tí..càng thử càng hấp dẫn, càng ngọt ngào. Thế rồi ngã vào bẫy của tên cám đỗ lúc nào không hay.
Thỉnh thoảng, mới xưng tội, tinh thần còn hăng hái, chúng tôi cũng chiến thắng được một vài trận.
Còn phần nhiều chúng tôi rơi vào tình trạng hồ nghi tức là nửa nạc nửa mỡ - không biết như vậy đã cấu thành tội chưa, nhất là tội phạm điều răn thứ Sáu. Một vài hình ảnh hấp dẫn hiện ra trong trí, khóai quá, chúng tôi để cho trí tưởng tượng của mình bay theo hình ảnh nhưng rồi bất chợt tỉnh lại, chúng tôi cố gắng gạt nó khỏi tâm trí. Dường như nó cũng chịu lui vài bước. Nhưng rồi, mấy phút sau nó lại nhẹ nhàng len lén chui vào sân khấu tưởng tượng với những hình ảnh còn hấp dẫn hơn nhiều. Chúng tôi lại được một dịp bồng bềnh trên cánh mây cám dỗ bay bay trong bầu trời hồng tươi thơm ngát. Nhưng bỗng giật mình, chúng tôi lại quyết tâm hạ cánh khỏi cánh mây dịu dàng êm ái và quyến rũ…nhiều lần tái diễn như vậy, chúng tôi đâm ra hồ nghi như vậy không biết là mình đã phạm tội chưa..
Khi xưng tội mới tá hỏa tam tinh..Gặp linh mục lương tâm rộng rãi, ngài an ủi và cho rằng chưa đủ thành tố cấu thành tội phạm. Nhưng nếu gặp linh mục lương tâm chật hẹp, ngài lại tuyên bố: chỉ một tích tắc đồng ý là đủ để tạo thành tội rồi!!!
Tóm lại chiến đấu với tên cám dỗ thật muôn vàn khó khăn, vất vả.
Tại sao vậy?
Vì chúng ta có ba kẻ thù ma quỷ, thế gian, xác thịt
Nguyên nhân gần: Oái oăm nhất là xác thịt, vì xác thịt chính là kẻ nội thù. Xác thịt cũng chính là môi trường để ma quỷ dùng Danh – Lợi - Thú của thế gian khiến cho tâm hồn ta bị lao đao và đễ dàng rơi vào bẫy của tên cám dỗ.
Nguyên nhân sâu xa: Chính cảm nhận tiêu cực cho rằng con người mình chỉ có nhân tính mà không có Thiên tính trong mình.
Mà nhân tính thì phàm hèn, yêu đuối, thành thử ra, tên cám dỗ vừa mời xuất hiện từ xa, tôi đã líu ríu giơ tay quy hàng, nghe lời xúi dại của nó răm rắp..
Lý do: Ngoài cả trăm mưu thần chước quỷ, Sa tan còn mạnh mẽ hơn con người nhiều lắm. Chuyện thua tên cám dỗ xảy ra như chuyện thường ngày ở huyện!!!
Tôi mới nhận được bài viết của linh mục Trần Cao Tường, trong đó có một đọan kể lại chuyện Chim không biết bay.
THỜI ĐIỂM CHIM KHÔNG BIẾT BAY.
Ca dao đã diễn tả hiện trạng của nhiều con chim Việt:

Em như con hạc đầu đình
Muốn bay không cất nổi mình mà bay.


Chim lại không biết bay, cá lại chết khát dưới nước! Thật là một điều nghịch lý, bất bình thường. Tại sao người Việt vẫn tự coi mình là con của chim Tiên mà bay không nổi?
Câu trả lời được tìm thấy qua một câu chuyện điển hình xẩy ra thực. Tác giả cuốn sách về tâm linh “Vượt Qua Nỗi Sợ” (Let Go of Fear) là Carlos Valles kể lại:
Một hôm ông đang đi dạo ở ven rừng vùng nhiệt đới Á Châu, thì bỗng thấy một hiện tượng khá lạ. Một con chim đang đậu trên cành cây cao mà run rẩy đờ thân ra như không còn sức gì mà bay lên được nữa. Mỏ nó líu lại không sao kêu ra tiếng nổi. Để ý quan sát, thì ông tìm thấy lý do rồi: ở dưới gốc cây là một con rắn hổ mang đang ngóc đầu lên phùng mang hướng thẳng về phía con chim. Thế là con chim như bị thôi miên cứng đờ ra mất hết tinh lực, đứng chờ sẵn để con rắn leo lên làm một bụng no nê. Điều lạ là con rắn thì ở xa mãi dưới gốc cây kia, mà con chim thì ở trên cành cây cao. Nó có cánh bay được và có mỏ hót được. Và nó có cả một bầu trời để tung mình vút cao mà nó làm không nổi.
Thấy cảnh đáng thương như vậy, Carlos Valles bèn lấy một cục đất ném về phía con rắn. Thấy động và thấy sự có mặt của một loài hơn mình, con rắn bèn rụt cổ xuống hậm hực trườn đi chỗ khác, có vẻ tiếc rẻ miếng mồi ngon bỏ qua rất uổng. Và con chim bỗng hoàn hồn tỉnh táo cất giọng hót líu lo và tung cánh bay lên thênh thang.
Lý do gì vậy? Con chim không bay và không hót nổi vì nó sợ quá. Nỗi sợ làm nó mờ mắt không còn nhìn thấy gì nữa, quên luôn cả khả năng và bản lãnh của nó. Hay nói đúng hơn là nó chỉ còn nhìn thấy con rắn. Chính cái thấy trong đầu con chim đã giới hạn khả năng của nó, quên rằng nó có đôi cánh và bầu trời thênh thang rộng mở bên trên. Nó đã đánh mất niềm tin vào chính mình nên cũng mất sức.
Cái thấy tạo ra phán đoán và tâm tình. Và tâm tình tạo ra hành động: sợ thì tránh; thích thì tìm.  Tâm tình ở đây là sợ hãi; và hành động là run rẩy cứng đờ ra. Như vậy chính cái nhìn và cái thấy trong đầu con chim mới là sức mạnh cột chân và mỏ nó, và đủ sức làm nó bất động.

Theo ánh mắt tâm linh

Con Chim: biểu tượng cho linh hồn mình.
Con rắn: Tên cám đỗ
Cái thấy: Cái thấy tôi chỉ có nhân tính, mà nhân tính này phàm hèn, yếu đuối, mặc cảm tội lỗi đầy mình. Chính cái thấy này tạo ra tâm tình sợ khiến hành động run rẩy cứng đờ.
Vì thế khi tên cám đỗ xuất hiện, tôi run rẩy cứng đờ ra, chẳng còn một chút dũng khí, đành líu ríu chạy theo nó. Cuối cùng lại tự bào chữa: Vì Chúa đã biết từ ngàn xưa rằng thân con bởi tro bụi vì được sinh ra trong tội lỗi.
Con người: tượng trưng cho Thần Khí Thiên Chúa.
Cục đá: tượng trưng cho sức mạnh thần linh.
Đối đầu với sức mạnh Thần Khí, tên cám dỗ cúp đuôi chạy mất.

Thực vậy, chúng ta vẫn có thể vượt qua tên cám dỗ dễ như ăn cơm sườn

Tại sao vậy?
Một khi đã biết nguyên nhân rồi, chúng ta có thể tìm ra cách vượt qua cơn cám dỗ khá dễ dàng
Nguyên nhân sâu xa:
Trước đây chúng ta thấy mình chỉ có nhân tính với những thuộc tính tiêu cực như phàm hèn, yếu đuối, mặc cảm tội lỗi đầy mình, dễ dàng thất bại trước tên cám dỗ đầy mưu mô với sức mạnh của bóng tối.
Từ nay, chúng ta thay đổi cái thấy, thay đổi lối nhìn: con người chúng ta không những có nhân tính vế mặt thể lý mà còn có Thiên Tính về mặt tâm linh.
Nói theo tâm tình mùa chay:
Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối,
anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em,
và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện. (Ep 4:22-24)
Làm thế nào để cởi bỏ con người cũ?
Chúng ta thường cho rằng: chúng ta phải ăn chay, hãm mình, đền tội. Tốt lắm, nhưng chưa đủ, vì rõ ràng là mùa chay nào chúng ta cũng làm như vậy, nhưng cuối cùng thì người cũ vẫn hòan người cũ. Bằng chứng là năm sau lại tiếp tục vở kịch cũ: ăn chay, hãm mình, đền tội. Cứ như thế năm này qua năm khác người cũ vẫn không biến thành con người mới.
Tại sao người cũ vẫn không biến thành con người mới?
Vì chúng ta không để Thần Khí đổi mới tâm trí mình mà cứ sử dụng những kỹ thuật bên ngoài: xưng tội, chịu lễ, ăn chay, hãm mình, hy sinh, làm việc bác ái. Chúng ta cứ tưởng rằng nhưng công phúc đó có thể
Vậy, làm cách nào để cởi bỏ con người cũ – mặc lấy con người mới?
Bắt buộc chúng ta phải để Thần Khí đổi mới tâm trí chúng ta.
Làm cách nào để Thần Khí đổi mới tâm trí chúng ta?
Phải nhận ra Thần Khí hiện diện và họat động ngay trong tâm mình.
Làm cách nào để nhận ra Thần Khí hiện diện và họat động ngay trong tâm mình?
Không phải gồng mình để tạo thật nhiều công phúc, mà chỉ đơn giản là mở lòng và tin nhận Lời Chúa trong Kinh Thánh:
Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5)
Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)
Dễ quá phải không quý vị?
Từ nay tôi xác tín rằng Thiên Chúa đã đổ Thần Khí của Người vào lòng chúng ta
Và đó là Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ.
Mỗi tối, quý vị nên tìm một chỗ yên lặng, không bị ai quấy rầy. Ngồi thoải mái và đọc trong tâm trí rất chậm, rất chậm bất cứ câu gì mình thích hoặc chế ra một câu cho riêng mình
Thí dụ:
Thiên Chúa đã đổ Thánh Thần của Người vào lòng tôi
Thiên Chúa đã ban cho tôi Thần Khí sức mạnh, tình thương, tự chủ
Thần Khí thấm nhập tôi, tôi thấm nhập Thần Khí…
Hoặc bất cứ một câu nào khác do mình chế ra.
Đọc thật chậm, thật chậm lúc đầu khỏang 15 phút..rồi tăng dần tới khoảng 30 phút.. lâu hơn, càng tốt.
Vừa đọc vừa cảm nhận Thần Khí Thiên Chúa từ từ lan tỏa khắp châu thân…
Có thể tháng đầu tiên chưa thấy gì…nhưng khoảng 6,7 tháng sau ta sẽ dần dần nhận ra sự hiện diện sống động của Thần Khí Thiên Chúa trong tâm mình.
Tóm lại, thay vì thấy mình là vật phàm hèn yều đuối, dễ sa chước cám dỗ, từ nay, tôi thấy rằng Thần Khí đầy sức mạnh ngay trong lòng tôi. Nếu tôi sống trong tâm tình mạnh mẽ tích cực này, tên cám dỗ sẽ không còn sức mạnh, quyến rũ như xưa nữa. 
Tất nhiên là việc Vượt qua cám dỗ sẽ trở nên dễ như ăn cơm sườn!! 

Lời Giới thiệu