tlvd-36-1

tlvd-39-1

Số 46  Ngày 17.03.2007

Lời Giới Thiệu

Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề.. Đặt vấn đề..
Một cánh cửa đầu tiên hé mở vào thế giới Linh Đạo mênh mông…
Lung Linh mạn phép đặt lại vấn đề tưởng chừng xưa như trái đất nhưng lại rất mới một cách bất ngờ
Mùa Chay, chúng ta trở về với ai?
Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI mời gọi chúng ta phản tỉnh và cầu nguyện để lưu lại trong Ngài qua Thông điệp
Thiên Chúa là tình yêu: Bí quyết hạnh phúc của chúng ta.
Tác giả Giuse Hiền cũng quyết tâm thực sự “biến hình” để trở nên “đồng hình đồng dạng với Đức Kitô” với suy tư:
Bên kia đồi sọ đã bừng dậy Ánh sáng Phục Sinh 

MÙA CHAY CHÚNG TA TRỞ VỀ VỚI AI?

Lung Linh

Tất cả nhưng tên nhân vật trong câu chuyện này hòan toàn hư cấu, nếu có trùng tên vị nào, xin vui lòng lượng thứ cho.

Chúng tôi lại có cuộc chia sẻ bỏ túi trong khi nhâm nhi café. Lần này tôi khai mào trước:
Trong mùa chay, chúng ta trở về với ai?
Anh Phúc mỉm cười
Thế mà cũng hỏi!! Đứa con nít ranh cũng biết là trở về với Chúa.
Hòan tòan đúng. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ chúng ta trở về bằng cách nào?
Cả bọn bỗng trở nên đăm chiêu và suy tư…vì trong đầu của mỗi người dường như có những hình ảnh rất khác nhau về Chúa.
Anh Tiến – một tay kinh doanh có tiếng - chậm rãi tâm sự:
Mỗi mùa chay là một dịp tớ kiểm thảo bản thân xem mình có gây thiệt hại cho ai không. Tớ quyết tâm bồi thường xứng đáng cho họ.
Vậy sau mùa chay thì sao?
Có lẽ tớ từ từ lấy lại phong độ như trước. Có như thế mới lời nhiều chứ. Kinh doanh mà thật thà như đếm thì chỉ còn nước “bán thóc giống mà ăn”
Anh Thiện – một người nổi tiếng đạo đức – lên tiếng:
Theo tớ, mùa chay là mùa mình siêng năng làm những viêc đạo đức nhiều hơn nữa như: đi lễ, rước lễ, chầu phép lành, viếng thánh thể, lần hạt mỗi ngày một chuỗi, đặc biệt là tham gia ngắm 15 sự thương khó Đức Chúa Giêsu..
Vậy sau mùa chay thì sao?
Có lẽ tớ từ từ giảm bớt chứ tiếp tục mãi thì căng lắm. Không có thời gian..
Anh Thế tuyên bố
Tớ thực tế hơn nhiều, hàng ngày tớ uống 3 xị, hút một gói thuốc. Mùa chay tới, tớ uống một xị thôi và chỉ hút nửa gói mà thôi.
Vậy sau mùa chay thì sao?
Tớ lại uống 3 xị, hút một gói thuốc để mừng Chúa Phục Sinh chứ!!
Anh Hùng hùa theo
Đúng vậy, tớ hay la hét vợ con, văng tục bừa bãi, sẵn sàng dạy cho tên nào dám động đến tớ một bài học nhớ đời. Nhưng vào mùa Chay, tớ cũng sẽ bớt đi chút đỉnh hiền hòa hơn, bình tĩnh hơn..
Vậy sau mùa chay thì sao?
Có lẽ tớ từ từ lấy lại phong độ như trước (la hét, văng tục, trả đũa đến nơi đến chốn cho nó biết thế nào là lễ độ!!)
Anh Ân chậm rãi chia sẻ:
Mùa chay này, cộng đòan tớ sẽ lên chương trình thực thi bác ái với nhiều kế hoạch như: thăm người già yếu, cô độc; thăm các cha hưu dưỡng, phân phát quà cho những gia đình nghèo khó…
Bạn Minh Khoa – chúng tôi gọi đùa là nhà thần học – lúc này mới nghiêm trang chia sẻ:
Tớ đọc sách lễ Rôma  ngay lời nguyện nhập lễ đã minh định mục đích của việc ăn chay, kiêng thịt.
“Lạy Chúa, ngày hôm nay, tất cả chúng con ăn chay, hãm mình, để bước vào mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng. Xin giúp chúng con hằng biết sống khắc khổ, để ngày thêm vững mạnh mà chiến thắng ác thần”.
Các cậu lắng nghe cho kỹ lời Tiền tụng Chúa nhật thứ III Mùa Chay.
“Cha muốn chúng con dùng việc hãm mình để cảm tạ Cha. Nhờ đó, chúng con là những người tội lỗi, giảm bớt được tính kiêu căng và khi giúp nuôi dưỡng những người thiếu thốn, chúng con biết noi theo lòng nhân hậu của Cha”.
Thú thật với các bạn, tớ cũng đã từng cố gắng hãm mình, từ bỏ, tập tành các nhân đức y như vậy suốt hơn hai mươi năm. Nhưng chẳng ăn thua gì. Tớ cũng đã từng hùng hồn tuyên bố – tuyên bố y như các đấng bề trên dạy – “sám hối là trở về với Chúa..” Nhưng than ôi! Kết quả của những cố gắng dụng công đó chỉ khiến cho tớ có cảm giác đạo đức hơn với những việc thuộc loại lập công đền tội trong tâm tình của kẻ làm thuê mong được Chúa thẩm phán chí công giàm bớt phần phạt... khi lê lết tấm linh hồn nhơ nhớp tới trước tòa Chúa Phán xét. Tớ có cảm tưởng những việc thực hiện trong mùa Chay giống như những trái bong bóng được bơm căng lên nhưng chẳng mấy chốc sẽ xẹp lép khi mùa Phục Sinh tới. Nó giống như những ánh lửa được thổi bùng lên làm ấm lòng người trong chốc lát, rồi từ từ lịm tắt trong cuộc sống thường ngày đều đặn..
Riêng nhà thần học Minh Khoa nói có sách, mách có chứng khiến người nghe phải thán phục. Nhưng..
Nhưng.. nếu đọc kỹ thì chúng ta sẽ thấy thấp thoáng một khung trời đen tối ở trong hậu trường
Lý do: Chúng ta BƯỚC VÀO mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng hàm ý rằng khi Mùa Phục Sinh đến cũng là mùa chúng ta BƯỚC RA KHỎI mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng.  Đúng là “đánh trống bỏ dùi”!! Hẹn năm sau chúng ta sẽ lại BƯỚC VÀO rồi lại BƯỚC RA cứ thế mà trở về rồi lại đi hoang ... rồi lại trở về rồi lại đi hoang ... suốt cả đời!!
Câu thứ hai đưa ra mục đích của việc hãm mình cho chúng ta thấy rõ mình là người tội lỗi. Thật đáng tiếc!! như thế lại rơi vào tư tưởng cực kỳ tiêu cực. Đã phàm hèn, tội lỗi, yếu đuối thì chắc chắn là tha hồ sa đi ngã lại. Giỏi lắm cũng chỉ giảm bớt được một chút. Rồi mùa chay qua đi, CÁI TÔI lại bung mạnh hơn xưa sau một thời gian kìm nén!! Xôi hỏng, bỏng không!!! CÁI TÔI ngày càng vĩ đại theo thời gian...
Tóm lại, ý tưởng mùa chay là mùa trở về với Chúa dường như chỉ để rao giảng trong nhà thờ, để huấn đức cho oai, để hô hào, để tạo thành một chiến dịch rầm rộ nhằm trở về với Chúa cho bằng được ..nhưng thực tế rất là đáng tiếc. Dù có đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy bóng dáng Chúa đâu trong nhưng việc làm cụ thể trên...Tất cả những phương thế và tư tưởng trên không giúp chúng ta sống trong Chúa..mà chỉ khiến cho cái tôi phàm hèn ngày càng phàm hèn hơn và khoảng cách giữa Chúa và tôi càng xa xôi diệu vợi hơn.

Nói nghe hay lắm, vậy làm cách nào chúng ta có thể trở về với Chúa?
Đễ hơn ăn cơm sườn, trước hết tôi xin hỏi các bạn một câu rất đơn giản: Chúa ở đâu?
Lại một phen thừ mặt ra.. Ai chẳng biết Chúa ở trên trời, trong nhà thờ, đặc biệt qua hình bánh. Nhưng để trả lời câu hỏi đơn giản này không dễ chút nào.
Chúa ở trên trời ư? Thế thì chỉ khi nào chết đi tôi mới may ra có thể trở về với Ngài. Nhưng không được hưởng tôn nhan Ngài ngay lập tức..mà thường là chịu khó ngồi “bóc lịch” ở nơi Luyện ngục một thời gian rất ư lâu dài – nghe đâu một phút của Chúa bằng cả ngàn năm ở thế gian!!!
Chúa ở trong nhà thờ ư? Thế thì sau khi tan lễ, chúng ta sẽ bái bai Ngài. Ngài vui lòng ở lại trong nhà thờ, còn chúng ta đi vào dòng đời với tất cả những lo toan chồng chất..
Chúa ở trong lòng ư? Nếu Ngài thực sự trong lòng mình, sau khi rước Chúa, sao cả ngày không thể nhớ và sống với Ngài được một giây!!
Chính vì điều căn bản này khiến cho chúng ta cứ như những chú lính trong đèn kéo quân. “Ta chạy vòng vòng, ta chạy vòng quanh” hết mùa chay này tới mùa Chay khác mà vẫn không đi đến đâu.
Chúa ở ngay trong lòng mình mà Ngài dường như vẫn xa tít mù khơi!!!
Lý do nào khiến cho mình luôn cảm thấy ngăn cách với Ngài như vậy? Nó khiến cho cuộc trở về của chúng ta trở thành không tưởng!!
Xin thưa rằng: Nguyên nhân căn bản nhất: chính là mặc cảm:  “Lạy chúa, con chỉ tạo vật phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi, xấu xa..”
Chính cái mặc cảm đáng thương này đã như bức tường ô nhục ngăn cách tôi không thể tới gần Ngài Nói chi tới  chuyện kết hiệp nên một với Ngài.
Làm sao hết mặc cảm tự ti đáng thương này?
Chẳng có chi là khó. Trước hết, mở lòng đón nhận Lời Chúa trong Kinh Thánh – Những lời mang lại cho ta những tư tưởng tích cực, mạnh mẽ.. thí dụ như những câu sau đây...còn cả trăm câu khác, tùy mỗi người lựa chọn cho riêng mình.
Họ được sinh ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1;13)
Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào :
Người yêu đến nỗi
cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa
-mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa (1Ga 3:1)
Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta,
nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta (Rm 5:5)
Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát,
nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)
Nếu chúng ta suy đi nghĩ lại trong lòng  bốn câu nền tảng này nhiều ngày, nhiều tháng, liên tục liên tục, ròi tập sống trong cuộc sống hàng ngày với tâm tình tích cực trên, chắc chắn chúng ta sẽ dần dần thấy mình quả thực là con yêu dấu của Chúa, tràn đầy Thần Khí của Ngài..
Từ đó, đương nhiên sẽ thóat khỏi cảnh “Bao nhiêu năm rồi mà vẫn loanh quanh, Ta đi loanh quanh cho đời mỏi mệt”.
Vậy mỗi mùa chay tới thì bạn làm gì?
Xin bạn đừng tưởng rằng tôi sau khi nhận ra mình là con yêu của Chúa, tràn đầy Thần Khí Ngài, tôi sẽ thành Thánh sống. Luôn sống trong Chúa trăm phần trăm, không còn lỗi phạm..
Không phải như vậy.. vì suốt hơn ba mươi năm đi trong tối tăm, con ngựa chứng của con người cũ vẫn cứ muốn quay về chốn xưa..Tuy nhiên, mỗi lần vấp phạm, tôi trỗi dậy rất nhanh và tương đối đễ dàng nhờ tôi xác tín sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa tràn đầy trong mình..
Nói cách khác trước kia mỗi buổi tối, tôi xét mình xem tôi đã lỗi phạm những gì..
Nhưng từ khi nhận ra Ngài trong tâm mình, tôi xét xem một ngày qua tôi sống với Ngài bao nhiêu phút rồi tìm cách để tăng thời gian lên.
Nói cho cùng, dù mùa nào đi nữa cũng đều giúp tôi sống với Chúa trọn vẹn hơn. Đặc biệt mỗi Mùa chay tới chính là dịp tôi xác tín con đường của mình hơn nữa: Đó chính là TRỞ VỀ VỚI CHÚA CỦA LÒNG Mình – Chúa sống ngay trong lòng mình - và TẬP SỐNG KẾT HIỆP NÊN MỘT VỚI NGÀI ngày càng nhuần nhuyễn hơn.

Lời Giới Thiệu

Thiên Chúa là Tình Yêu và Tình Yêu Ngài là bí quyết hạnh phúc của chúng ta

Thông Điệp Mùa Chay của Đức Bênêđíctô XVI
Chuyển ngữ: Trần Mỹ Duyệt

Ngày 21 tháng 2 năm 2007, Đức giáo chủ Bênêđíctô VI đã ban huấn từ này trong buổi triều yết chung, và ngài coi đây như một thông điệp cho thứ Tư Lễ Tro.
Anh chị em thân mến,
Thứ Tư Lễ Tro mà chúng ta cử hành hôm nay, đối với những Kitô hữu chúng ta là một ngày đặc biệt, được bày tỏ bởi tinh thần mạnh mẽ của hồi tưởng và suy gẫm. Thật vậy, chúng ta bắt đầu hành trình Mùa Chay, là thời gian lắng nghe lời Thiên Chúa, cầu nguyện và xám hối. Chúng là 40 ngày trong đó phụng vụ giúp chúng ta làm sống lại những giai đoạn quan trọng của mầu nhiệm cứu độ.
Như anh chị em biết, con người được tạo dựng để trở thành bạn hữu của Thiên Chúa, nhưng tội lỗi của nguyên tổ đã phá vỡ mối tương giao của tin tưởng và yêu thương, và như hậu quả đem lại, con người trở nên mất khả năng để hoàn tất ơn gọi nguyên thủy của mình.
Tuy nhiên, nhờ vào việc sát tế cứu chuộc của Đức Kitô, chúng ta đã được giải thoát khỏi quyền lực của ma quỷ: Trong thực tế, Đức Kitô, như thánh Tông Đồ Gioan đã viết, đã trở thành nạn nhân của việc đền bù tội lỗi của chúng ta (xem 1 Gioan 2:2); và Thánh Phêrô thêm rằng: “Đức Kitô đã chết vì tội lỗi một lần cho tất cả” (xem 1 Phêrô 3:18).
Trong việc chết với Đức Kitô cho tội lỗi, con người được thanh tẩy cũng được tái sinh vào một đời sống mới và được tự do tái lập trong phẩm chức mình như là con của Thiên Chúa. Vì lý do này, trong cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, phép thánh tẩy được nhìn nhận như một “cuộc phục sinh đầu tiên” (xem Khải Huyền 20:5; Thơ gửi Tín Hữu Roma 6:1-11; Gioan 5:25-28).
Vì vậy, từ ban đầu Mùa Chay được sống như thời điểm của việc chuẩn bị cho phép thánh tẩy, mà nó được cử hành long trọng trong đêm Vọng Phục Sinh. Toàn mùa Chay là một cuộc hành trình tiến tới việc gặp gỡ lớn lao này với Đức Kitô, tiến tới việc nhận chìm mình trong Đức Kitô, và việc đổi mới cuộc đời.
Chúng ta tất cả đã được thanh tẩy, nhưng thường ngày bí tích thanh tẩy không mang lại hiểu quả gì đối với cuộc sống của chúng ta. Do đó, Mùa Chay đối với chúng ta cũng là việc làm mới lại “giáo lý cơ bản” trong đó, một lần nữa chúng ta ra đi để đối diện với phép thánh tẩy của chúng ta và tái khám phá cũng như làm sống lại nó một cách sâu xa, để một lần nữa trở thành những Kitô hữu thực sự.
Mùa Chay, vì thế, là một cơ hội để “trở nên” những Kitô hữu “một lần nữa”, qua việc tiến hành một cách cương quyết việc thay đổi nội tâm và thăng tiến sự hiểu biết và tình yêu của Đức Kitô. Sự thay đổi không bao giờ được xẩy ra cho một lần hay cho tất cả, nhưng là một tiến trình, một hành trình nội tâm của cả cuộc đời chúng ta. Thực vậy, cuộc hành trình của việc chuyển hóa phúc âm này không thể bị giới hạn vào việc áp dụng cho một thời điểm của mỗi năm. Nó là cuộc hành trình của mỗi ngày trong đó nó phải ôm trọn sự hiện hữu của chúng ta, mỗi ngày trong cuộc sống của chúng ta.
Từ quan điểm này, mỗi một Kitô hữu và tất cả mọi cộng đồng tín hữu, Mùa Chay là một mùa tinh thần thích hợp để huấn luyện với một sự thấu triệt rộng rãi trong việc tìm kiếm Thiên Chúa, mở tâm hồn mình ra cho Đức Kitô.
Thánh Augustine đã một lần nói rằng, đời sống của chúng ta là một cuộc tập rượt duy nhất cho khát vọng tiến lại gần với Thiên Chúa, để có thể để cho Chúa đi vào cuộc đời của chúng ta. “Tất cả cuộc sống của những Kitô hữu sốt sắng”, ngài nói: “là một ước muốn thánh thiện”. Và nếu nó là thế, chúng ta được kêu gọi hơn nữa để bứng gốc “từ những ước muốn của chúng ta những gốc rễ của hư ảo” để giáo hóa trái tim trong ước muốn, đó là, trong tình yêu của Thiên Chúa. “Thiên Chúa”, Thánh Augustine nói: “là tất cả mà chúng ta ao ước” (xem Tract, trong Gioan,”4). Và chúng ta hy vọng rằng chúng ta thực sự bắt đầu khao khát Thiên Chúa, và đó là cách thức khao khát một đời sống thực, quí trọng nó và sự thật.
Hiển hiện một cách rõ ràng là lời khuyến dụ của Đức Kitô đã được Thánh sử Máccô ghi lại: “Thống hối và tin vào Phúc Âm” ( Mc 1:15). Ước mong chân thành đối với Thiên Chúa dẫn chúng ta tới việc điều xấu xa để làm điều thiện. Sự cải hóa này của con tim, trên tất cả là một tặng ân tự do của Thiên Chúa, đấng đã tạo thành chúng ta cho ngài và đã cứu chuộc chúng ta trong Đức Giêsu Kitô. Hạnh phúc của chúng ta bao gồm việc lưu lại trong ngài (xem Gioan 15:3). Vì lý do này, chính ngài đón nhận ước muốn của chúng ta với ân sủng ngài, và nângđỡ những nỗ lực của việc hoán cải của chúng ta.
Nhưng ý nghĩa thật sự của việc hoán cải là gì? Hoán cải có nghĩa là tìm kiếm Thiên Chúa, bước đi với ngài, theo dõi cách ngoan ngoãn những lời giảng dậy của Con ngài, Đức Giêsu Kitô, để được cải hóa không phải bằng một nỗ lực để hoàn chỉnh chính mình, bởi vì con người không phải là kiến trúc sư của vận mạng chính mình. Chúng ta không tạo dựng nên chính chúng ta. Do đó, sự hoàn tất chính mình là một điều ngược lại và quá bé nhỏ đối với chúng ta. Chúng ta có một định mạng cao hơn.
Chúng ta có thể nói rằng hoán cải bao hàm một cách rõ ràng không bao gồm trong đó chúng ta “những đấng tạo hoá” của chính mình, nhờ đó khám phá sự thật, bởi vì chúng ta không phải là những người có thẩm quyền của chính mình. Hoán cải bao hàm trong đó sự chấp nhận một cách tự do và với lòng yêu mến rằng chúng ta tùy thuộc hoàn toàn vào Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa thật của chúng ta, rằng chúng ta tùy thuộc trong tình yêu. Điều này không phải là lệ thuộc nhưng là tự do.
Vì thế, để hoán cải có nghĩa là không tìm cầu thành quả cá nhân, đó là những gì có thể mau qua nhưng là từ bỏ tất cả an sinh con người, chúng ta theo Chúa với sự đơn sơ, và tín thác, nhờ đó Chúa Giêsu sẽ trở nên mỗi người chúng ta, như Chân Phước Têrêsa Calcutta nói, “tất cả của tôi trong tất cả”. Những ai để mình bị chinh phục bởi ngài sẽ không sợ hãi bị mất chính mạng sống mình, bởi vì trên thánh giá, ngài đã yêu thương chúng ta và đã trao ban ngài cho chúng ta. Và, vì vậy, do sự mất mạng sống mình vì tình yêu mến, chúng ta lại tìm được nó.
Tôi đã mong vạch ra tình yêu bao la Thiên Chúa đã có cho chúng ta trong sứ điệp Mùa Chay, được ấn hành ít ngày trước đây, để mọi Kitô hữu chung trong một cộng đoàn có thể dừng lại một cách tinh thần trong thời gian của Mùa Chay, cùng nhau với Đức Maria và Thánh Gioan, người tông đồ được Chúa yêu thương, trước ngài, đấng trên thánh giá đã hoàn tất vì nhân loại sự hy sinh mạng sống mình (xem Gioan 19:25).
Vâng, thưa anh chị em thân mến, thánh giá cũng là của chúng ta, những con người nam nữ trong thời đại chúng ta – những người thường xuyên bị làm cho xao nhãng bởi những quan tâm và ước vọng trần thế và tạm bợ – mặc khải xác thực về tình yêu thánh thiện và lòng thương xót. Thiên Chúa là tình yêu và tình yêu ngài là bí quyết của hạnh phúc của chúng ta. Tuy nhiên, để tiến vào mầu nhiệm tình yêu này sẽ không có con đường nào hơn ngoài việc từ bỏ chính mình, hy sinh chính mình trên con đuờng thập giá.
“Nếu ai muốn theo ta, kẻ ấy hãy từ bỏ mình và vác thập giá mình mà theo ta” (Mac 8:34). Vì lý do này, phụng vụ Mùa Chay trong khi mời gọi chúng ta phản tỉnh và cầu nguyện, khuyến khích chúng ta đề cao giá thống hối và hy sinh hơn nữa, từ bỏ tội lỗi và ma quỷ và chế ngự tính ích kỷ và vô cảm. Cầu nguyện, chay tịnh và thống hối, thi hành việc bác ái đối với anh em, trở thành cách thế của những con đường tinh thần mà chúng ta phải dùng để trở lại với Thiên Chúa trong việc đáp trả những lời mời gọi hoán cải mà phụng vụ cử hành mỗi ngày (xem Thơ gửi Giáo Đoàn Galata 2:12-13; Matthêu 6:16-18).
Anh chị em thân mến, ước gì Mùa Chay là thời gian mà chúng ta cử hành hôm nay, với nghi thức khiêm tố và ấn tượng của việc xức tro, trở nên một kinh nghiệm đổi mới cho tất cả về lòng thương xót của Đức Kitô, đấng trên thập giá đã đổ máu mình ra vì chúng ta.
Chúng ta hãy lắng nghe và ngoan ngoãn học cách “tái trao ban” tình yêu của ngài cho anh em chúng ta, đặc biệt đối với những người đau khổ và đang gặp những khó khăn. Đây là sứ vụ của mỗi người môn đệ Chúa Kitô, nhưng để thực hành điều này, cần thiết là chúng ta phải lắng nghe lời ngài và phải nuôi dưỡng mình một cách siêng năng bằng mình và máu ngài. Ước mong hành trình Mùa Chay, trong đó Giáo Hội sơ khai đã bước đi với những Kitô hữu tiên khởi, với phép thánh tẩy và Thánh Thể, trở nên cho chúng ta, tẩy những người đã được rửa tội, sự thanh tẩy, một thời gian “Thánh Thể” trong đó chúng ta tham dự với lòng sốt sắng thẳm sâu vào sự hiến tế của Thánh Lễ.
Chớ gì Đức Trinh Nữ Maria – đấng, sau khi đã thông phần sự đau khổ của Con chí thánh, đã cảm nhận được sự vui mừng của phục sinh – đồng hành với chúng ta trong Mùa Chay này để tiến tới mầu nhiệm Phục Sinh, một mặc khải siêu vời của tình yêu Thiên Chúa.
Cầu chúc anh chị em một mùa Chay thánh thiện.

Lời Giới Thiệu

Bên kia Đồi Sọ đã bừng dậy ánh sáng Phục sinh.

 Giuse Hiền
1. Mùa Chay : bước đi trên những cuộc hành trình mới.
Hình tượng “chú cọp và những tâm sự của mình” trong bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ một cách nào đó, đã diễn tả thái độ khinh miệt những cuộc đời sao chép nhàm chán, những thói quen ứng xử máy móc, sáo mòn, những công thức đãi bôi đầu môi chót lưỡi của thế nhân, và có lẽ, những ước lệ, những đường mòn luân lý không có tình yêu, không có trái tim :
            Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thu
            Ghét những cảnh không đời nào thay đổi
            Những cảnh sửa sang tầm thường giả dối
            Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng cây trồng
            Giải nước đen giả suối chẳng thông giòng
            Len những lách những mô gò thấp kém
            Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
            Cũng học đòi bắt chước cảnh hoang vu
            Của chốn ngàn năm cao cả âm u…
            Sứ điệp Chúa Nhật II Mùa Chay hôm nay cũng muốn nói với cộng đoàn chúng ta nội dung ý nghĩa nầy khi nêu bật hai nhân vật đều mang theo hình ảnh của chuyển động, ra đi, bức phá :  Abraham lên đường đi khỏi thành Ur để đón nhận giao ước của Giavê (BĐ 1) ; Đức Kitô lên núi Tabor rồi biến đổi hình dạng nên rực rỡ sáng ngời (Trình thuật biến hình của Tin Mừng Luca). Trong khi đó, Thánh Phaolô lại gọi những người Kitô hữu là những kẻ đang ngóng đợi ngày quang lâm của Đức Kitô và luôn đưa mắt hướng về quê hương Nước trời ngược lại với những kẻ “chỉ nghĩ đến những sự thế gian” và luôn “tôn thờ cái bụng” (BĐ 2).
Dưới ánh sáng của các trích đoạn Lời Chúa vừa được công bố đó, chúng ta có thể lắng nghe lời mời gọi tha thiết của Mùa Chay đó là : định hướng lại nhịp sống đức tin có thể đang trên đà sai lệch, và làm mới lại những thực hành sống đạo có nguy cơ đang ngủ vùi trong trạng thái cũ mòn xơ cứng. Đó là cuộc gọi mời không ngừng biết vươn cao và đi xa. Vươn cao khỏi “cuộc sống tà tà ở dưới thấp” với những nếp nghĩ và cách hành xử tầm thường, cục bộ, ích kỷ, bon chen, ganh tị, tham lam ; và đi xa khỏi “cái tôi ao tù vẩn đục” với trái tim và con mắt chật hẹp, méo mó, xoi mói, giận hờn, thù oán, kiêu căng…
Một cách cụ thể : trong Mùa Chay nầy làm sao thiết lập cho được những cuộc hành trình yêu thương, hành trình khoan dung tha thứ, hành trình phục vụ quảng đại, hành trình sám hối đổi đời…. Đó là những cuộc hành trình của quan hệ yêu thương gia đình từ chồng đến với vợ, từ con cái đến với cha mẹ ; đó là những cuộc hành trình bác ái yêu thương trong quan hệ giữa người với người, từ căn hộ nầy đến mái nhà kia ; đó là những cuộc hành trình đạo đức sốt sắng từ gia đình đến nhà thờ, từ lương tâm sám hối đến với tòa giải tội, từ biếng nhác nguội lạnh bên quán nhậu hay phim ảnh truyền hình đến với những tràng hạt Mân Côi hay giờ kinh tối gia đình ; đó là những cuộc hành trình thực thi liêm chính công bình khi can đảm “nói không” với những toan tính vụ lợi của bon chen mung mánh, giả dối lọc lừa, để sẵn sàng “nói có” với việc thực thi công bình chính trực ; đó là những cuộc hành trình sẻ chia và bác ái phục vụ để sẵn sàng bước đến với những người yếu đau bệnh hoạn, đói khổ để ủi an, giúp đỡ phục vụ …. Xem ra những cuộc hành trình như thế thật là quá khó đối với nhiều người. Bởi chưng, bản chất của con người sau biến cố “trái cấm” gần như muốn đi theo vết xe đỗ của A-đam, E-Va, thay vì nghiêm túc trung thành giữ luật lệ của Thiên Chúa trong khổ chế hy sinh, trong trung thành chung thủy, trong quảng đại sẻ chia…thì sẵn sàng đưa tay “hái trái cấm ngọt ngào” để “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn là le lói suốt năm canh”, thà lầm lũi bước đi như Giuđa trong đêm tối với “ba mươi đồng bạc phản bội” hơn là ngồi lại với anh em trong bàn tiệc ly thân thương huynh đệ…
Trong cuộc sống đức tin giữa đời thường hôm nay, có bao nhiêu cuộc “hành trình” như thế mà chúng ta chưa làm được hoặc chúng ta cố tình lảng tránh để ở lại trong một thứ “tháp ngà” dễ chịu và quen thuộc của tính hư tật xấu, của ích kỷ nhỏ nhen, của tự hào biệt phái…
Chính vì thế, cuộc “Biến Hình” trên núi Ta-bor không bao giờ “chỉ là kỷ niệm quá khứ” để gật gù chiêm ngưỡng thán phục, mà luôn mãi là “phấn đấu nỗ lực hôm nay” để biến đổi chính mình và làm tốt xã hội chung quanh ; cũng thế, những bước chân tin tưởng vững vàng của cụ tổ Abraham không chỉ là “tìm lại ảnh hình trong cuốn nhật ký cứu độ” để giải khuây trong chốc lát, mà mãi mãi sẽ là ngọn đuốc dẫn đường cho những người tin nối gót theo sau trên cuộc hành trình về Đất Hứa. Đức tin không bao giờ là một “đức tin thụt lùi, ở lại”, hay ũ rũ nằm im trong tiêu cực, biếng lười. Bởi vì, tôi chỉ thực sự là Kitô hữu khi tôi can đảm lột xác để trở thành “muối, men, ánh sáng cho đời”, hay khi tôi thực sự “biến hình” để trở nên “đồng hình đồng dạng với Đức Kitô”.  
    
2. Bên kia Đồi Sọ đã bừng dậy ánh sáng Phục sinh.
Mấy ngày trước biến cố “Biến Hình trên núi Tabor”, tại vùng Cêsarê Philip, Chúa Kitô đã mặc khải hành trình khổ nạn (Mt 16,13-23). Các Tông đồ hoảng kinh khi thấp thoáng thấy ở cuối đường về Giêrusalem lại chính là thập giá và khổ nạn.
Tuy nhiên, tiêu đích của cuộc hành trình đức tin không dừng lại ở thập giá hay đồi Sọ. Bởi vì nếu Đức Kitô đã hấp hối thương đau nơi vườn Giết-sê-ma-ni trên núi Cây Dầu, thì Ngài cũng đã biến hình rực rỡ trên núi Ta-bo ; hoặc nếu Ngài đã gục đầu tắt thở trong cái chết tủi nhục vào chiều Thứ Sáu trên Núi Sọ, thì cũng trên ngọn núi Ô-liu Ngài đã oai hùng tập họp các môn sinh để về trời trong chiến thắng vinh quang. Quả thật, bên kia sa mạc và biển Đỏ chính là Đất Hứa, bên kia đồi Sọ Thập Giá đã bừng dậy ánh sáng Phục sinh. Cuộc biến hình trên núi Ta-bo hôm nay chính là dự báo chắc chắn cho cuộc phục sinh vinh hiển của Đức Kitô sau biến cố tử nạn, và là hình ảnh báo trước viễn tượng phục sinh cho cuộc hành trình đức tin của mọi Kitô hữu, của tất cả chúng ta.
Mầu nhiệm đó nếu áp dụng vào đời thường hôm nay, chúng ta sẽ cảm nhận rằng : mỗi một thánh lễ được sốt sắng dâng lên, sẽ nhận được muôn ơn lành đổ xuống ; mỗi một nụ cười, một cử chỉ thân ái trao ban, sẽ đem về niềm vui bất tận, mỗi một nghĩa cử thứ tha, hòa giải chân tình sẽ trả lại khung trờ bình an cho tâm hồn và cuộc sống ; mỗi một chiến thắng trước cám dỗ bất chính lỗi nghĩa vợ chồng, lỗi đức trong sạch, sẽ rực sáng niềm vui trong sâu thẳm trái tim ; và mỗi một chút hy sinh chịu thiệt thòi mất mát để những người anh em khác được lợi được nhờ, sẽ âm vang một hạnh phúc lâu dài bền vững…Vâng, đó chính là những cái phúc thật mà Đức Kitô đã long trọng loan báo trong bài giảng đầu tiên của Ngài ngày xưa. Khi thực hành những điều đó với tất cả trái tim yêu thương và cõi lòng khiêm hạ, chúng ta tin rằng, Chúa Cha sẽ hài lòng biết mấy khi Ngài nhận ra rằng : ở dưới đất nầy vẫn còn có những con người lắng nghe và thực hành mệnh lệnh của Ngài hôm xưa : “Đây là Con Ta, Người được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người”.
            Riêng đối với các anh chị em dự tòng, sứ điệp Lời Chúa hôm nay đã khắc họa hai hình ảnh thật rõ nét để nhắn gởi cho anh chị em về nỗ lực chọn lựa niềm tin của chính mình.  Hình ảnh Áp-ra-ham lìa bỏ quê cha đất tổ với những ràng buộc và quan hệ mật thiết của quê hương, gia đình, gia tộc, tín ngưỡng…để ra đi theo tiếng gọi của Đấng Thiên Chúa vô hình và tin tưởng cùng Ngài thiết lập giao ước ; và hình ảnh của Đức Kitô biến hình trên núi cao Ta-bor, lột bỏ cái xác thân bình thường nhân loại để mặc lấy cái rực rỡ chói ngời của thân xác phục sinh, phải chăng đó chính là chọn lựa “ra đi tìm kiếm đức tin” và can đảm “dấn thân cho một niềm tin mới” ; đó cũng chính là cuộc lột xác, khước từ con người cũ với những nếp suy nghĩ và ứng xử mê tín ngoại giáo để mặc lấy những thái độ và ứng xử trong sáng và tự do của tin Mừng.
            Tóm lại, trong khi cộng đoàn đang nỗ lực tiến bước trên con đường Mùa Chay với khổ chế và hy sinh, thì sự Biến hình của Đức Kitô hôm nay là một lời nhắn gởi, động viên để tất cả chúng ta cùng vươn cao đi tới “Bàn tiệc Nước Trời” trong tin yêu và hy vọng. Tin rằng, cho dù có những lúc phải đối diện với gian nan thử thách, với cay đắng hy sinh hay đêm tối ngục tù thì Chúa vẫn hiện diện ngay bên khi ta ngước mắt kêu cầu, để “phục sinh” tất cả trong rạng ngời ân sủng hôm nay và trong hạnh phúc viên mãn của Nước Trời mai hậu.
            Đó cũng chính là lời nhắn gởi thâm thúy trong bài thơ “Con ơi, giờ đã đến” của linh mục thi sĩ Trăng Thập Tự viết tặng cho Maria Thesrèse Liễu Giang trước giờ chị lên đường tận hiến cuộc đời cho tình yêu Thiên Chúa : Xin trích :
Hãy bước theo Ngài trong thử lửa
Gian truân là cửa dẫn vào trời.
Nào ai phục sinh ngoài thập giá ?
Chết hôm nay là sống muôn đời !
Con ơi, con ơi, đương trùng trùng,
Đất đợi, trời trông mờ không trung.
Con đã xuất hành theo bảo cát,
Ngoãnh lại làm chi cho nhớ nhung.
Vạn dặm đường xa, đường mang mang,
Heo may lá rụng úa thu vàng.
Trong khói sương um Ngài vẫy gọi,
Đò chiều bỏ lại mặc trường giang.
Gió sẽ dìu con từng bước lạ
Giáo Hội đồng hành bên con đi.
Lời ấm thì thầm cơn buốt giá,
Ngài ở bên con mà, lo gì.
(Trăng Thập Tự, Có ai về Cát Minh, tuyển tập thơ, trang 54)

Lời Giới Thiệu
________________________________________________________