NGÀY 30 THÁNG 9 - 2006

TÁN TỤNG MẸ
Xuân Ly Băng
TTME

“Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn phúc!
Cho tình tôi nguyên vẹn tợ trăng rằm”
Xuân Ly Băng

Đời lạnh lắm gió sầu gieo sương buốt,
Khắp không gian bàng bạc ý cô đơn,
Con đến đây trong một buổi chiều buồn
Giữa lòng Mẹ ái-ân ngàn thương mến!
Con thấy chi trong tinh tuyền thanh vẹn,
Ôi bao la, một thế giới huyền siêu!
Đầy thanh quang đầy thơ nhạc rất nhiều,
Suối hương hoa chảy ngàn trùng bất tận…
Con chấp tay nguyện dâng lời tán tụng:

Ave! Ave! Mừng Trinh Nữ siêu phàm!
Đầu cựu xà Người đã dẫm nát tan
Và khai sinh cho vạn mùa hồng phúc,
E-và xưa là nguyên nhân chết chóc,
Tân E-và, Bà sinh sự Sống Bà ôi!
Hiển danh thay một phẩm tước tuyệt vời:
Bà là Mẹ của Đức Chúa Trời thật,
Từ muôn thuở Thiên Chúa Cha dồn ân phúc,
Chọn Bà lên thiên chức Mẹ Ngôi Hai,
Ban đặc ân cho Bà để chịu thai,
Không vương mắc một giây nào nguyên tội,
Và lọn đời linh hồn Bà sáng chói,
Không tội riêng, không hình ảnh bất toàn…
Ôi Maria! Người Trinh Nữ cao sang!
Đã chịu thai bởi Thánh Linh cực trọng,
Và sinh Con, Đấng vạn đời hy vọng,
Vị Cứu Tinh của nhân loại muôn đời,
Trước khi sinh Mẹ trong trắng tuyệt vời,
Đang khi sinh Mẹ càng thêm vẹn sạch,
Sinh con rồi Mẹ tinh tuyền thanh khiết,
Đức đồng trinh như bảo ngọc sáng ngời…
Hỡi Maria, Người Trinh Nữ tuyệt vời,
Được tiên báo ngay từ hồi sáng thế,
Bởi Thiên Chúa cho muôn đời máu lệ,
Giòng dõi Bà là hy vọng của muôn dân,
Isaie trong  viễn ảnh xa xăm
Đã phác ra tôn nhan Bà cực lạ,
Người Trinh Nữ mang thai và sinh nở:
Emmanuel, Chúa ở cùng chúng tôi!

Ôi Maria, cực trọng lắm Bà ôi!
Vì Thiên Chúa truyền cho Bà “đầy ơn phúc!”
Isave ngỡ ngàng và thán phục,
Chào mừng Bà tốt phúc quá trăm muôn
Người phụ nữ mọi đời và mọi phương…
Lòng Bà đã mang thai vì Cứu Thế,
Cánh tay Bà đã ẵm ôm bồng bế,
Cặp mắt Bà đã chiêm ngưỡng bao năm
Con Thiên Chúa là Ngôi Tử giáng trần,
Là sự Sống, Aùnh hy hoàng cứu chuộc,
Ngày đêm qua giữa môi trường phúc lộc,
Là Thánh gia, đây thánh đến ba lần:
Na gia rét, nơi lên xuống của Thiên thần,
Để truyền đạt ý Thiên đình cao cả…

Maria, hồn Bà như biển lửa
Cháy đêm ngày trong Tình ái vô biên,
Bà say sưa một khúc hát diệu huyền,
Là mến Chúa là yêu người trọn vẹn…
Đức khiêm cung của Bà rất huyền nhiệm,
Rất thẳm sâu rất trọng vọng Bà ôi!
Suốt đời Bà đã ghi thắm chữ vâng lời,
Nên Bà đáng Chúa nâng cao vạn kỷ
Để hậu thế sẽ vui mừng hoa hỷ,
Chúc tụng Bà có phúc lạ trăm muôn,
Chúng tôi chết, vì hình phạt đau buồn
Của tội lỗi, nhưng Bà không vì thế:
Bà từ trần trong uy linh diễm lệ,
Vì Tình yêu và mong nhớ Thiên cung,
Bà lên trời với xác cả linh hồn,
Và đồng trị với Con Bà vạn thuở,
Trong Nước Trời vinh quang và rực rỡ

Maria! Maria! Ôi Thánh Maria!
Hồn ngất ngư, bút say không thành nét,
Ai bảo tôi, có gan nào để viết
Ra thành thơ thành chữ của trần gian,
Dùng chữ chết diễn tả ý siêu phàm,
Cao hơn trời xanh, trọng hơn ngàn châu báu…
Tôi ca khen mà nào tôi hiểu thấu,
Những mầu nhiệm quanh mình Mẹ bao la!
Maria! Ôi Thánh Maria!
Mẹ nghe chăng chiều nay thơ ẫm-oẹ
Của hồn con nói đôi lời với Mẹ,
Để vơi đi muôn ngọn sóng trào dâng…