TUỔI BIẾT BUỒN
EM YÊU QUÁCH PHÚ THÀNH VÀ LƯU ĐỨC HÒA

tbbEm tên là Thanh Xuân, 17 tuổi, nghiền phim Tầu tới chết mê, chết mệt.  Mỗi weekend em xem hết bộ này đến bộ khác, nhưng chỉ xem bộ Hồng Kông thôi.  Trong những phim bộ đó, em yêu hai tài tử là Quách Phú Thành và Lưu Đức Hòa.  Không biết Lệ Vũ có biết hai tài tử thượng thặng này không?  Vũ biết không, em chỉ xem phim nào có mặt một trong hai tài tử này đó, nếu không có thì em mếu máo ngay.  Em cứ nuôi hy vọng là được làm bạn với một trong hai người đó.  Nếu không sau này khi công thành danh toại, em lập gia đình với người nào có khuôn mặt giống như vậy, vì nếu không giống hai người này thì em không vời tới rồi.  Vũ thấy mộng ước của em có thể thực hiện được không?  Mấy bà chị biết mộng ước của em như vậy, cứ trề môi ra nói: đừng có ham.  Nếu Vũ có cách nào để em thực hiện ước muốn của em một cách chắc ăn, thì xin Vũ giúp em sớm nhe’.
            Mong câu trả lời của Vũ từng ngày đấy.
  Thanh Xuân, OK.
          
  Đáp: Trả lời em Thanh Xuân, OK.

            Không kể đến cái chuyện em mê tài tử Tàu, chỉ nội cái chuyện “nghiền phim Tàu đến chết mê”, mỗi weekend xem hết bộ này đến bộ khác cũng đã để Lệ Vũ đánh đòn em rồi.  Lệ Vũ không xem phim Tàu nhiều, nhưng chỉ xem một vài bộ phim nghiệm được một điều rằng; hầu như các bộ phim truyện Tàu dù Hồng Kông hay Đài Loan đều có nội dung na ná giống nhau.  Tình, thù, hận, trả, vay, etc… chủ trương của những nhà sản xuất phim Tàu đều nhằm mục đích làm đủ mọi cách cho khan giả bị mê hoặc, ghiền, theo dõi càng dài càng tốt.  Các bộ phim kiếm hiệp, võ hiệp, chẳng có phim nào không có cảnh đấm đá, chém giết nhiều càng được khan giả khen ngợi.  Loại phim tình cảm, hầu hết nửa cuốn phim các cô đào Tàu thi nhau mếu máo, lấy nước mắt thiên hạ, khóc nhiều nhiều sẽ được mệnh danh thành “đệ nhất đào thương” được nhiều người thương mến.
            Lệ Vũ nghĩ, đa số những chuyện ở đời làm ta bị mê hoặc, tối tăm đầu óc đều là những chuyện ta nên tránh.  Ngay cả chuyện mê học, bỏ ăn, bỏ ngũ, sao lãng các bộ phận khác đã là chuyện không tốt rồi, huống hồ gì là đến chuyện mê ghiền xem phim Tàu, không thể chấp nhận được cho những người vào lứa tuổi như em.  Các cụ già hay người về hưu, rãnh rỗi thì giờ không có gì làm còn tạm chấp nhận được.  Vào tuổi em, cơ thể và đầu óc cần phải hoạt động, mở mang kiến thức, hiểu biết của mình trên mọi lãnh vực cần thiết hơn là chúi đầu vào các phim bộ của Hồng Kông hay Đài Loan, hay ngay cả Trung Hoa lục địa.
            Còn chuyện mê Quách Phú Thành và Lưu Đức Hòa của em, Lệ Vũ khuyên em nên thực tế, đừng nên xem bong bóng mà tưởng lồng đèn em.  Thanh Xuân nên nhớ một điều: Không phải tầt cả những gì long lánh đều là vàng cả đâu.  Nếu thứ trông xa thì đẹp, nhưng đến gần dòm kỹ trở thành hỡi ơi!
            Có một thứ mộng điều ước Lệ Vũ nghĩ em có thể thực hiện được đó là chuyện bỏ bớt đi các vụ xem phim Tàu, thay vào đó dành thì giờ và đầu óc lảm những chuyện hữu ích hơn cho gia đình, bạn bè và cho chính bản thân em…  Một ví dụ để em thấy rõ: thay vì nằm dài ra cả weekend xem phim Tàu, em có thể giúp đỡ bố mẹ, gia đình bằng cách thu dọn nhà cửa, giặt dũ quần áo, dạy giáo lý tiếng Việt cho các em, các cháu hoặc dẫn chúng đi chơi tại công viên, các buổi triễn lãm, hòa nhạc dành cho gia đình.  Biết đâu trong những dịp đi chơi hữu ích này, Thanh Xuân sẽ gặp được anh chàng đẹp trai, học giỏi, tài cao gấp vạn hai người tài tử mà em đang tôn thờ bây giờ.  Mon gem ngoan và sớm bỏ được cái sự mê muội tai hại về phim Tàu. 

Thân mến,
           Lệ Vũ