TUỔI BIẾT BUỒN
THÁNH GIÁ QÚA NẶNGVũ ơi, tôi năm nay hết cái tuổi biết buồn rồi, nhưng tại sao lòng tôi cứ buồn bã, khổ đau mãi Vũ à. Cuộc hôn nhân của tôi rất là hạnh phúc. Nhưng tôi rất là khổ đau vì lấy tôi phải gánh cả giang sơn nhà vợ. Tách ra thì không dám vì sợ mang tiếng bên chồng. Muồn nói lời thông cảm với chồng nhưng không dám mở miệng. Tôi chỉ nói với chồng là cố gắng hiếu thảo để sau này khi cha mẹ qua đi đỡ hối hận. Gần đây tôi khám phá ra là ba tôi có đi lại với bà khác. Mẹ tôi khổ đau vô cùng, nhưng bà không nói ra. Tôi sợ bà đau khổ qúa rồi chết mất. Tôi có nói với ba thì ba nói là mỗi người có một cuộc sống riêng, tôi không có quyền xen vào. Khổ nỗi đâu phải ba tôi còn trẻ gì. Còn bà móm mém kia, lương tri để đâu mà lại cướp chồng người. Lệ Vũ khuyên tôi phải làm sao đây cho bản thân tôi, cho chồng con tôi, cho ba má tôi. Thánh giá của tôi to qúa Vũ à, không biết tôi có vác nổi không?
Người Đàn Bà Đau KhổĐáp: Thông cảm với nỗi khỗ tâm của chị trong bổn phận làm con đối với bố mẹ, gia đình Lệ Vũ nghĩ chi đã và đang làm tròn bổn phận của một người con hiếu thảo với gia đình bố mẹ rồi. Trong hoàn cảnh và cương vị của chị có muốn làm hơn cũng không được! Người đúng ra phải lên tiêng và giàn xếp về cái chuyện ông cụ “đi ngang về tắt” với người đàn bà móm nào đó chính là bà cụ, mẹ của chị. Đừng đổ lỗi một chiều cho người khác. Cái bà móm mém kia chẳng có thể cướp được chồng ai, khi chính người chồng đó không có ý đồng lòng ăn vụng với người ta!! “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, tự trách mình trưóc, trước khi trách người khác.
Chị hãy cảm tạ Chúa đã lấy được một người chồng tế nhị, yêu vợ và chịu gánh cả giang san nhà vợ như anh nhà. Lệ Vũ chỉ nhắc nhở chị, dù lo cho bố mẹ anh chị em của mình nhưng đừng quên cái bổn phận, trách nhiệm của chính gia đình chị, bổn phận làm vợ và làm mẹ của mình. Giúp đỡ, hiếu thảo với bố mẹ là bổn phận của con cái, nhưng khi đã lập gia đình, ở riêng rồi, bổn phận với gia đình riêng của mình là điều quan trọng chính, không nên vì quan tâm qúa nhiều đến các chuyện mình làm để xao lãng bổn phận gây xáo trộn trong gia đình.
Nếu chị đã tìm đủ mọi cách để thức tỉnh mà ông cụ không muốn ngh3, chỉ còn cách bàn chuyện với bà cụ vào trình cha sở nơi gia đình chị cư ngụ. Với cương vị của một linh mục, ngài có đủ bản lãnh và thẩm quyền “can thiệp vào chuyện riêng” của ông cụ (như ông cụ bảo). Mình làm con, bình thường lắm khi nói chuyện với bố mẹ còn khó, nói gì đến chuyện sửa sai các ngài!
Trong mỗi hoàn cảnh, đến một tuổi, mỗi người đều có trách nhiệm, và bổn phận với công việc mình gây nên, không ai chịu thế cho ai được. Phải lượng thế và sức mình khi đỡ người chị ạ, nếu không sẽ chẳng trách được nhiều điều không hay và không tốt xảy ra. Chị đồng ý?
Thân mến,
Lệ Vũ